Chương 37: Gặp mẹ vợ

Lục Dao bỗng quên cả thở.

Cậu nhìn chằm chằm vào mặt Lý Minh Châu, cho dù chỉ thấy lờ mờ trong bóng tối nhưng cậu cũng không dám dời mắt đi.

May mà hôm nay Lý Minh Châu thật sự rất mệt, lại vừa dầm mưa, sau khi tắm nước nóng thì người mềm cả ra, giờ đang ngủ mê mệt. Có lẽ cô thực sự bị Lục Dao làm cho khó chịu nên mới hừ một tiếng trong vô thức như thế.

Lục Dao cứ tưởng cô sẽ mở mắt ra ngay sau đó.

Nhưng Lý Minh Châu chỉ nghiêng nghiêng đầu, tìm tư thế thoải mái rồi ngủ tiếp.

Lục Dao nuốt nước miếng, người cứng đờ ra, trong năm phút không hề động đậy gì.

Sau một lúc lâu, cậu khẽ khàng nằm xuống giường như một người máy bị gỉ sét, nếu cảnh này mà được lồng tiếng thì chắc chắn mọi âm thanh lúc đều là tiếng ken két của máy móc bị gỉ.

Cậu cứ thế trợn mắt há mồm thức tới hừng đông. Nửa đêm về sáng, Lục Dao nằm như cương thi, mãi đến khi mưa to bên ngoài ngớt hẳn, những tia nắng hiện ra phía chân trời, Lý Minh Châu thức dậy theo đồng hồ sinh học thì cậu mới thả lỏng người.

Lục Dao cảm thấy bên cạnh có động tĩnh, lập tức nhắm chặt hai mắt, kỹ thuật diễn xuất siêu đẳng bộc phát: Cậu bắt đầu giả bộ ngủ.

Lý Minh Châu mất chút thời gian để tỉnh hẳn, vừa tỉnh dậy theo bản năng vén chăn lên liền đụng phải Lục Dao.

Lúc này cô mới nhớ ra tối hôm qua cô ngủ chung một giường với Lục Dao.

Lý Minh Châu tức khắc hít sâu một hơi, thầm nghĩ: Mình thế mà ngủ quên mất!

Cô vỗ vào trán, trong lòng lại bất đắc dĩ nghĩ: Mình thế mà ngủ quên mất…….. Thật không ngờ.

Lý Minh Châu trước nay luôn cảnh giác cao độ, dường như không có một khắc nào dám thả lỏng bản thân, nếu không thì nhiều năm qua đã sớm lộ tẩy, làm sao che giấu nổi bí mật. Tâm tư cô kín đáo, nhưng cái "sở trường đặc biệt" này lại thường xuyên mất hiệu lực trước mặt Lục Dao.

Lý Minh Châu trở mình xuống giường, cô cử động rất nhẹ nhàng, cố không ồn đến Lục Dao.

Cô hiếm khi có được một giấc ngủ ngon như đêm qua nên sáng nay tỉnh dậy thấy rất sảng khoái, trừ việc sáng nay lúc rửa mặt soi gương thấy môi hơi sưng khiến Lý Minh Châu nhìn một chút thì cô không nghi ngờ gì.

Lục Dao nằm trên giường, thân thể tuy không nhúc nhích nhưng đầu óc lại cực kỳ tỉnh táo. Cả đêm không ngủ cậu thấy hơi váng vất, cậu nằm đờ ra như xác ướp, nhất thời chưa nghĩ ra nên tỉnh dậy kiểu gì cho tự nhiên.

Đợi Lý Minh Châu thổi lửa ngoài sân, nấu cơm sáng, cậu không giả bộ nổi nữa, cắn răng mở mắt ra, ngồi phắt dậy như thể xác chết bật dậy từ quan tài.

Phòng bếp nhỏ của Lý Minh Châu do tự cô xây ở ngoài sân thượng, chỉ dùng vài thứ đơn giản, phía dưới đặt một cái lò than, bên trên đặt một cái nồi màu đen.

Nấu cơm xào rau đều dùng cái nồi này.

Phòng bếp nhỏ nằm ngay dưới cửa sổ, Lục Dao vừa ngồi dậy cô đã mở miệng, "Dậy rồi?"

Bên ngoài mặt trời vừa mới ló dạng, mùa đông trời sáng trễ, Lục Dao gật gật đầu, giọng hơi khàn, "Cậu……."

Cậu còn chưa nói xong, Lý Minh Châu đã nói, "Quần áo để trên đầu giường, bàn chải và ly để đánh răng ở chỗ tối qua giặt đồ đấy."

Mấy lời Lục Dao tính nói cứ thế nghẹn lại, im bặt.

Sáng sớm cậu nhìn mặt Lý Minh Châu thì bất giác nhớ tới chuyện cậu lén lút làm đêm qua, chột dạ không dám nhìn thẳng mặt Lý Minh Châu.

Cậu thay quần áo xong thì vội vội vàng vàng cúi đầu đi ra phía sân sau, bàn chải và ly đánh răng đúng là đã được chuẩn bị tốt: Ngay cả kem đánh răng cũng đã bôi lên.

Lục Dao đột nhiên nhớ tới một đoạn văn không biết cậu từng đọc ở trang web nào đó.

Nói có người bẩm sinh đã muốn chăm sóc người khác, nếu bạn ở chung với loại người này thì rất dễ biến thành một "người tàn phế", quần áo chỉ việc duỗi tay mặc, cơm tới chỉ việc há mồm ăn.

Làm gì mà chăm lo tới độ ngay cả kem đánh răng cũng bôi cho, làm quá rồi!

Nhưng cậu không biết, Lý Minh Châu đã chăm sóc cho Tô Thiên Du suốt mười mấy năm thành quen, nên giờ cô cũng tiện tay lo luôn cả Lục Dao.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!