Giữa lúc Lục Dao còn đang tiếc rẻ sao cái giường này nhỏ quá thì Lý Minh Châu lại mở cánh cửa gần giường đi ra.
Trong tay cô cầm quần áo của Lục Dao, Lục Dao thấy thế thì hỏi, "Cậu muốn đi đâu?"
"Giặt quần áo." Lý Minh Châu đáp qua quýt.
Mặt Lục Dao đỏ phựng lên ngay lập tức, lại gần giật lấy quần áo trong tay cô, "Khỏi, tôi về nhà tự giặt."
Cậu nhìn thoáng qua, nghi hoặc hỏi, "Quần áo cậu đâu?"
Lý Minh Châu thầm nghĩ: Đương nhiên là giặt luôn lúc đi tắm rồi.
Lục Dao là loại thiếu gia chẳng biết tới khó khăn của người thường, không biết lợi dụng lúc đi tắm giặt quần áo luôn để tiết kiệm nước, được nuông chiều đã quen.
Lý Minh Châu hiển nhiên không trông mong Lục Dao học được chuyện này.
Quần áo bây giờ cậu đang mặt chính là quần áo của Lý Văn Lâm năm xưa, Lục Dao mặc trông hơi ngắn khiến mắt cá chân cậu lộ ra một tí. Cửa vừa mở ra thì gió lạnh thốc vào người cậu, Lục Dao lạnh đến phát run.
Lý Minh Châu nói, "Cút về giường đi."
Lục Dao mở miệng, "Không được, bên ngoài mưa to như thế, lại không có dù……"
Lý Minh Châu mở miệng, "Đây là nhà cậu hay nhà tôi?"
Lục Dao ú ớ đáp, "Nhà cậu."
Lý Minh Châu nói, "Vậy thì câm miệng."
Tuy bên ngoài gió thổi vù vù nhưng Lý Minh Châu lại cầm quần áo đi tới chỗ khuất gió.
Lục Dao không yên tâm về cô nên đi theo, giờ cậu mới phát hiện ngoài sân thượng có một chỗ được che bởi miếng ni lông, chỗ đó để vài cái thùng, bên trong đựng đầy nước.
Quần áo bẩn của Lục Dao chỉ có vài món, Lý Minh Châu giặt tí đã xong.
Còn Lục Dao thì……. mặt mày đỏ bừng, thần người ra đó nhìn chằm chằm Lý Minh Châu, lòng như có bão tố quét ngang, cậu không ngờ một thằng con trai có thể…….. đảm đang như thế!
Quan trọng hơn là, thường ngày Lý Minh Châu lúc nào cũng xụ mặt, như thể ai cũng nợ cô một tỷ, là thần học mặt than nổi tiếng xa gần của trường Trung học Số Một, là đóa hoa trên núi cao. Lại do chẳng có ai từng thấy Lý Minh Châu đến căn tin giờ nghỉ trưa nên liền có tin đồn thần học không giống người phàm, thần học đứng trên bệ thờ hút một miếng tiên khí là no, không cần ăn cơm.
Tóm lại đủ loại tin đồn đều không cái nào nghĩ cô là người bình thường.
Bàn tay dùng để viết chữ của Lý Minh Châu giờ đang chìm trong bọt bong bóng trắng xóa, vẻ mặt khác hẳn khi cô đi học, tương phản vô cùng rõ ràng! Nếu kể cho Cố Tiểu Phi nghe thì chắc tròng mắt cậu ta sẽ rớt xuống đất lăn lông lốc mười vòng mới chịu dừng mất.
Nên khi cô xắn tay áo lên cao, đứng dậy vắt quần áo liền thấy mặt Lục Dao như vừa mới bị sét đánh.
Lý Minh Châu ngẩng đầu nhìn lên trời, buồn bực nói: Đâu có sét đâu nhỉ?
Cô đi vòng qua người cậu vào phòng, Lục Dao lấy lại tinh thần, đi theo sau, liền thấy Lý Minh Châu lấy một cá lò sưởi nhỏ ra.
Thứ này có lẽ là chuẩn bị cho Tô Thiên Du xài mùa đông, bình thường ít khi động đến. Hôm nay Lục Dao tới, cô mới lấy nó ra từ dưới gầm giường Tô Thiên Du, vừa cắm điện thì không gian gần cửa liền ấm lên hẳn.
Trong phòng chỉ có một chỗ duy nhất để cắm điện, chính là mép giường của Lý Minh Châu, cũng là chỗ sát cửa. Lò sưởi tản ra hơi nóng, khiến mặt Lý Minh Châu đỏ lên, trông có sức sống hơn.
Lục Dao ngoan ngoãn ngồi xổm bên cạnh cô, ngơ ngác hỏi, "Cậu làm gì thế?"
"Cậu hy vọng gió hong khô quần áo trong ngày mưa chắc?"Lý Minh Châu bình thản nói.
Lục Dao nhìn mưa gió ngoài trời, nghĩ bụng, quần áo này nó đâu dự doán được thời tiết.
Lý Minh Châu hong quần áo cậu một lát, lật tới lật lui liên tục.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!