Lục Dao lần mò đi tới cổng lớn, Lý Minh Châu lấy điện thoại ra, dựa vào ánh sáng xanh lờ mờ của màn hình điện thoại để soi khóa, cô xoay hai vòng, mở cửa ra.
Chủ nhà chỉ cho cô mỗi một cái chìa khóa, chính là chìa khóa cổng chính này.
Sau khi đẩy cái cửa lớn màu lam ra, bên trong tối đen như mực. Lý Minh Châu mở đèn pin điện thoại lên mới có ánh sáng tầm một mét phía trước mặt để bước đi.
Mắt Lục Dao hoạt động trong tối không tốt, chỉ mơ hồ thấy sàn nhà lát xi măng, bên cạnh để ít đồ lung tung, trên đầu một phần là bầu trời đêm, phần còn lại là mái ngói màu xanh nhạt.
Dưới cái mái ngói có một giếng nước đắp bằng những phiến đá lớn, phía trên có lắp ròng rọc kéo nước, bên cạnh có hai cái thau đỏ, chắc là ai đó giặt đồ rồi để ở đây.
Lục Dao trước giờ chưa thấy ròng rọc múc nước bao giờ, tò mò nhìn đi nhìn lại.
Lý Minh Châu đi trước, quẹo qua khu nhà vệ sinh công cộng tầng trệt, mùi hôi thối sộc ra khi đi ngang khiến một người mắc bệnh sạch sẽ thời kỳ cuối như Lục Dao đúng là suýt xỉu ra đó.
Cậu nghĩ: Mình phải mang Lý Minh ra khỏi nơi này mới được.
Lý Minh Châu lại rẽ lần nữa, vòng qua mấy hộ gia đình dưới lầu, mở một cánh cửa khác, sau cánh cửa đó còn có một cái cửa chống trộm, sau khi đẩy cửa chống trộm ra thì đập vào mắt chính là cầu thang bụi bặm.
Cầu thang vừa hẹp vừa yếu, chỉ tạm chắc chắn nếu một người đi, tay vịn bằng inox bám đầy bụi bặm, đã đóng thành tảng. Vì trời mưa ẩm ướt nên mặt tường bong từng mảng lớn, chỗ tường còn nguyên vẹn thì đều có dấu chân và dấu vẽ bậy của con nít.
Mỗi cửa sổ trong hành lang đều có song sắt, cửa sổ dơ đến mức không biết nó làm bằng thủy tinh.
Lý Minh Châu nói, "Công tắc đèn tầng một hỏng rồi."
Cô đưa tay ra, "Để tôi dẫn cậu đi."
Lục Dao nắm lấy tay cô, sau khi nắm mới phát hiện tay Lý Minh Châu rất thon nhỏ, ngay cả khớp xương cũng mềm như bông. May mà đèn tầng một bị hỏng, nếu không Lý Minh Châu có thể thấy lỗ tai Lục Dao đang đỏ đến già nửa.
"Cậu nắm chặt thế làm gì?" Lý Minh Châu đột nhiên mở miệng.
Tay Lục Dao run lên, "Tôi sợ mà."
Lý Minh Châu: "…….. Không thể hiểu nổi."
Khi lên tới tầng hai, Lý Minh Châu cũng không mở đèn. Lục Dao thấy chỗ công tắc đỏ điện, toan duỗi tay chạm vào thì Lý Minh Châu đã ngăn cản.
"Công tắc này bị rò điện."
Lục Dao nheo mắt tỉ mỉ quan sát, quả nhiên thấy vùng tiếp xúc của công tắc đã rơi lủng lẳng, lộ ra mớ dây điện chằng chịt bên trong.
Lục Dao nói, "Sao cậu sống ở nơi nguy hiểm thế!"
"Không muốn vô thì cút!" Lý Minh Châu thản nhiên đáp.
"Cậu biết tôi không có ý này mà." Lục Dao phản bác.
Lý Minh Châu im lặng đi một lát mới mở miệng, "Nhà đã sập đâu, chuyển làm gì."
Lục Dao thầm nghĩ: Đây là nơi cho người ở sao?
Nhưng giờ cậu đã biết thức thời không nói gì.
Lúc lên đến tầng năm, Lục Dao vừa lên thì vô thức nhìn quanh một vòng, "Đây là nhà cậu?"
Phần hành lang công cộng đã bị đổi thành phòng khách, khăn lông vắt trên tay vịn inox. Hiển nhiên, chỗ tay vịn này vừa nhìn là biết hàng ngày có người lau chùi, cả năm tầng chỉ có tay vịn của mình tầng này là sạch tới mức phản chiếu ánh sáng.
Lục Dao khoanh tay lại rùng mình một cái, bên ngoài trời vẫn mưa, không có vẻ gì là sẽ tạnh. Lý Minh Châu không dừng lại ở tầng năm mà đi về phía bên hông phòng khách, nơi đó có một cái thang lầu có tay vịn màu đỏ.
Đó là một cái thang sắt, dựng từ tấm ván sắt kê giữa tầng này và tầng kia trông lung lay như sắp đổ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!