Lẩu cay nóng của Lục Dao giờ chỉ còn lại phần nóng, cậu ăn gần một giờ, cà kê mãi tới khi màn đêm buông xuống, từng loại đèn trong ngõ thắp sáng.
Lục Dao buông chén xuống, cậu ăn no kềnh bụng mà trong chén vẫn còn lại một nửa chưa ăn hết.
Lý Minh Châu nói mãi cũng mệt, hơn nữa đi ăn ở một quán nhỏ xíu như vậy mà bảo gói về cũng kì.
Lục Dao đứng dậy đi ra ngoài, Lý Minh Châu đuổi kịp cậu, cô nói: "Để tôi dẫn cậu ra ngoài đường lớn."
Lục Dao đâu tính ra đó, cậu nói, "Tôi muốn đi dạo một lúc."
"Chỗ này có gì hay mà dạo?" Lý Minh Châu nói.
"Liên quan gì tới cậu." Lục Dao hừ một tiếng, đi ngược hướng Lý Minh Châu muốn.
Hai bên ngõ, bên trái càng đi càng vào sâu bên trong, lối đi cũng càng ngày càng hẹp.
Lục Dao như tiến vào một thế giới khác của thành phố này, cậu vừa đi vừa hỏi: "Từ nhỏ tới giờ cậu đều ở đây sao?"
Lý Minh Châu đáp: "Ừ."
Lục Dao chỉ về phía một cửa hàng, trước cửa có một đứa nhỏ đang kéo ghế ra trước tiệm ngồi làm bài, trong tiệm treo ảnh Dương Mịch trong Cung tỏa tâm ngọc, trông cặp mẹ con đó rất thân thiết, Lục Dao liền hỏi, "Hồi nhỏ cậu cũng ngồi làm bài tập như vậy hả?"
Lý Minh Châu trả lời, "Tôi sẽ không dựa vào cửa."
Lục Dao ngẩng đầu nhìn bầu trời trong ngõ nhỏ qua khoảng không bé tẹo bằng một khe hở nhỏ, thấp thoáng thấy vài ngôi sao.
"Lý Minh, mình làm hòa đi!" Lục Dao đột nhiên nghĩ ra.
"Gì cơ?"
"Tôi nói chúng ta làm hòa đi, tôi không so đo mấy chuyện thiếu đạo đức cậu từng làm nữa, tụi mình huề nhau."
Lý Minh Châu nhướng mày nhìn cậu, không tin mấy lời ba xàm của Lục Dao.
Lục Dao nói, "Tôi nói thật đấy, tôi cảm thấy con người cậu không tồi, chúng ta thế này gọi là không đánh không quen biết."
Cậu nói, "Nếu không sao tôi có thể thi đậu vào trường Trung học số Một và gặp lại cậu chứ, đây chính là duyên phận."
Lục Dao nói giỡn với Lý Minh Châu mà lý lẽ đâu ra đấy.
"Tôi còn tưởng cậu tính hận tôi cả đời chứ."
"Người mang thù là cậu thì có." Lục Dao lẩm bẩm.
Lý Minh Châu cười cười, không nói chuyện.
Lục Dao nói, "Hỏi cậu đó, Lý Minh, chúng ta bắt tay giảng hòa đi, một lần nữa làm bạn nào!"
Lý Minh Châu nhìn hai bên đường, mở miệng hỏi, "Lục Dao, cậu thấy cái ngõ này có dơ không?"
Lục Dao nhìn đế giày trắng tinh của mình đã bị bùn vẽ thành bức tranh trừu tượng, miệng méo xệch đi, "Nói thừa!"
Lý Minh Châu nói, "Zwieg từng viết một truyện ngắn tên là Mùa xuân ở Prater, cuốn sách viết về một bức thư người phụ nữ lạ gửi tới. Cậu đọc truyện đó chưa?"
Lục Dao chớp chớp mắt, thành thật nói, "Chưa."
"Có dịp thì cậu có thể đọc một chút." Cô nói, "Sau đó ngẫm lại xem chuyện cậu vừa nói hoang đường cỡ nào."
Lục Dao ù ù cạc các hỏi: "Ý cậu là sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!