Lục Dao như bị nghẹt thở, vội vội vàng vàng mở miệng giải thích, "Tôi không có ý …….."
Lý Minh Châu cười gằn một tiếng.
Lục Dao giải thích được một nửa lại nghĩ bụng: Ơ đệt, cậu ta cười gằn như vậy là có ý gì!
Đáng tiếc Lý Minh Châu cũng không buồn giải thích cho cậu cô cười như thế là vì đâu.
Lục Dao không dám hỏi, song lại cảm thấy Lý Minh Châu cười không đúng lúc gì hết.
Lúc tàu điện ngầm vào ga, Lý Minh Châu vừa bước lên tàu thì Lục Dao cũng theo luôn phía sau.
Lý Minh Châu nhìn cậu nói, "Cậu không phải về trường học à?"
Lục Dao nghĩ thầm: Đương nhiên làm rõ lý do sao cậu cười gằn kiểu đó quan trọng hơn chứ!
Nhưng Lục Dao không nói ra, cậu cũng bắt chước Lý Minh Châu cười gằn nói, "Tôi đi đâu mắc mớ gì tới cậu?"
Lý Minh Châu nghe giọng điệu của cậu thì biết cậu lại giở thói thiếu gia, cô chọn cách lơ đẹp cậu.
Hai người im lặng không nói gì, sau khi Lý Minh Châu xuống tàu điện ngầm thì Lục Dao cũng xuống theo.
Chỗ Lý Minh Châu ở cách trường không xa lắm, là một thôn nhỏ nằm trong thành phố, xuống tàu đi thêm năm trăm mét, vòng qua một khu chợ bán đồ ăn, băng qua một ngõ nhỏ, hai bên ngõ đều có người bán hàng rong bán mấy thứ như xiên que, đồ chơi.
Khi Lý Minh Châu đi tới chợ thì đã cách nhà rất gần, Lục Dao vẫn đi theo cô, chuyện này không ổn lắm.
"Cậu đi theo tôi làm gì?"
"Tiện đường." Lục Dao nói, "Ai thèm đi theo cậu."
Lý Minh Châu lạnh lùng nhìn cậu.
Lục Dao bị nhìn một lúc thì chột dạ, bực bội nói, "Đi theo cậu thì sao chứ! Cái tên ngốc kia có thể tới nhà cậu mắc gì tôi không thể!"
Với chuyện tới nhà Lý Minh Châu, Lục Dao đặc biệt cố chấp.
Trước kia cậu cũng không cố chấp như thế, nhưng không có so sánh sẽ không có tổn thương, cứ nghĩ tới chuyện có tên khác nhanh chân tới trước cậu thì lòng cậu lại thấy khó chịu.
Cái dục vọng chiếm hữu kỳ quái này khiến câu muốn tới nhà Lý Minh Châu bằng bất cứ giá nào.
Còn Lý Minh Châu thì hệt như một con mèo đang mài móng cảnh giác.
Lục Dao thấy xài chiêu cứng không được, song đã tới được đây rồi, không có khả năng cậu dẹp đường về phủ, nên cậu quyết định tóm lấy điểm yếu của Lý Minh Châu: Chuyển sang chơi chiêu mềm.
Không phải lần nào Lục Dao làm nũng cũng được việc, đặc biệt là khi giẫm lên giới hạn của Lý Minh Châu. Cậu tính toán một chút, trước khi làm nũng thì suy nghĩ một chiến thuật hoàn hảo trước, nó tên là: Đánh vu hồi.
Cậu không nhắc gì tới chuyện muốn tới nhà Lý Minh Châu mà mắt lấp lánh chỉ vào quán đồ nướng nói, "Tôi muốn ăn BBQ."
Lý Minh Châu nhìn quán nướng, chủ quán đã đặt quán này ở đây hơn một năm, thịt nướng kêu tách tách trên lò than đỏ, bóng nhẫy thơm ngào ngạt, khi vỉ thịt nướng áp xuống nghe xèo một tiếng.
Nhưng Lý Minh Châu liếc thấy cái thùng rác lớn tướng cạnh đó thì nhíu mày nói: Bị sao không biết, ăn thịt nướng cạnh thùng rác làm sao hợp vệ sinh!
Thường ngày cô chẳng quan tâm mấy quán này có hợp vệ sinh không, nếu chuyện này mà cũng quan tâm thì cô đi quản lý thành phố cho rồi chứ đi học làm gì nữa.
Nên bình thường Lý Minh Châu không để ý bên cạnh quán thịt nướng có cái thùng rác, không cảm thấy chủ quán phạm tội ác tày đình gì, chẳng qua hôm nay Lục Dao muốn ăn, Lý Minh Châu liền cảm thấy: Chủ quán đúng là phạm tội lớn không thể tha.
"Không được!" Lý Minh Châu từ chối thẳng thừng.
Ánh mắt Lục Dao dừng ở quầy thịt nướng, "Vậy ăn gì bây giờ? Chiều rồi, cậu cũng đói mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!