Chương 32: Đưa bạn gái về

Trong đầu Lục Dao như có cả trăm chiếc tàu động cơ hơi nước ầm ầm chạy qua, khiến lý trí cậu tan thành mây khói, trong mắt chỉ còn mỗi cặp môi mỏng nhạt màu của Lý Minh Châu.

Bàn tay đang đỡ lấy cằm Lý Minh Châu của Lục Dao thoáng run lên, tay còn lại đang cầm son cũng như bị một lực vô hình níu lấy không cử động được.

Lục Dao chỉ muốn khoảnh khắc này kéo dài mãi mãi rồi phóng đại ra ngàn lần, khiến Lý Minh Châu biến thành một bức tranh yên tĩnh xinh đẹp mà cậu sở hữu.

Nhất thời trong đầu Lục Dao bùng lên một ý nghĩ không nên có: Cậu phải có được cô.

Ý nghĩ này vừa hiện lên trong đầu đã khiến Lục Dao ngây ngẩn cả người, lập tức tỉnh táo lại.

Cậu nghĩ: Mình điên rồi!

Lục Dao lắc lắc đầu, cố kéo lý trí quay về. Lúc này, tay phải mới có chút cảm giác, cậu đứng thẳng người lên một chút, từ từ tô son lên môi Lý Minh Châu.

Thỏi son Lục Dao chọn là màu đỏ dòng La Rouge, màu son trông rất cổ điển, sắc đỏ rực có sức hấp dẫn trí mạng.

Màu đỏ này tô lên môi Lý Minh Châu thì như thiên binh vạn mã thế như chẻ tre xâm lược môi cô.

Lục Dao chăm chú tô son cho cô mà cõi lòng nhộn nhạo, tim đập thình thịch.

Lý Minh Châu ngoan ngoãn nghe theo cậu, vẻ mặt lạnh lùng cao ngạo thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự dịu dàng mà ai để ý kỹ mới phát hiện ra.

Lục Dao thầm nghĩ: Thường ngày cậu ấy rất cứng đầu mà giờ lại ngoan ngoãn làm sao.

Con trai hễ suy nghĩ mấy thứ như vậy thì dục vọng trong người liền bùng cháy như người ta đốt nóng khinh khí cầu.

Lục Dao muốn khoe với tất cả mọi người trên đời về chuyện này, nhưng nghĩ tới khả năng nếu Lý Minh Châu biết được sẽ đem cậu đi hỏa táng mà cậu không biết còn đường sống mà quay về không thì đành gác chuyện đó qua một bên.

Đời này Lục Dao chưa từng làm chuyện gì cẩn thận đến vậy, mọi sự chú ý của cậu đều dồn hết lên môi Lý Minh Châu. Cậu tô son một cách cực kỳ nghiêm túc, hầu như nín thở.

Lục Dao tô màu cho một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo, tô phát cuối cùng thì không kiềm chế được mà lấy ngón tay cái chạm lên môi cô.

Cậu vô thức vuốt ve đôi môi mỏng lạnh, ngón cái thoáng dùng sức, vô tình khiến môi cô hé mở, suýt nữa thì Lục Dao đã bỏ luôn tay mình vào miệng cô.

Chuyện này không ổn tí nào!

Lục Dao lấy lại tinh thần, lùi ra sau một bước, tay buông thõng bên người, dường như đang cố nhớ lại cảm giác mềm mại khi tay cậu chạm vào môi Lý Minh Châu, bất giác chạm ngón cái vào ngón trỏ day day.

Lông mi Lý Minh Châu động đậy, cô mở mắt ra.

Lúc cô không nói gì trông như một con búp bê tinh xảo mà nghệ nhân xuất sắc nhất tốn cả đời mới điêu khắc ra được.

Nhưng khi Lý Minh Châu cất lời thì con búp bê tinh xảo kia lập tức biến thành một con búp bê Kuman Thong.

"Xong chưa?" Cô lạnh lùng nói, "Xong rồi thì cút đi."

Lục Dao thầm nghĩ: Hỏng cả bầu không khí!

Cậu nhìn Lý Minh Châu, càng nhìn càng thấy không ổn, mà cảm giác này cứ ngày một nghiêm trọng hơn. Thường ngày cậu thấy Lý Minh Châu trông như con gái, giờ tô thêm son lại càng giống hơn.

Da Lý Minh Châu trắng như sứ, mà son La Rouge lại đỏ, sự tương phản mãnh liệt của hai gam màu khiến người ta không thể dời mắt.

Lục Dao không thể nói rõ vì sao lại thấy Lý Minh Châu không ổn. Thật ra, sự thật rất đơn giản: Ngay từ đầu cậu đã tiếp nhận sự thật Lý Minh Châu là con trai, nên dù Lý Minh Châu có biểu hiện giống con gái cỡ nào đi chăng nữa thì Lục Dao cũng chỉ nghĩ cô bị dẹo mà thôi.

Nhưng Lý Minh Châu lại đúng là con gái, Lục Dao ngày nào cũng dính lấy Lý Minh Châu thấy là lạ cũng là điều dễ hiểu.

Trừ Lục Dao ra thì những người khác nhìn Lý Minh Châu đều không thấy có gì đặc biệt.

Những người khác ngay từ cái nhìn đầu tiên đã nghĩ cô là con trai, thẻ học sinh là nam, chứng minh nhân dân là nam, sổ hộ khẩu cũng là nam, giấy tờ có con dấu nhà nước hẳn hoi, chứng cứ vô cùng xác thật nên làm gì có ai rảnh tới mức hoài nghi giới tính bạn bè mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!