Chương 31: Trông cậu ấy như đang muốn được hôn

Lục Dao cứ thế lờ đi kết quả tìm kiếm Baidu, nhìn cửa hàng Givenchy phía đối diện với ánh mắt đầy kiên định.

Lý Minh Châu né khỏi tay cậu: "Cậu tự đi đi."

Lục Dao không chịu buông tay cô ra, lại lôi cô lần nữa, cậu nghĩ bụng: Tự tôi đi thì còn nghĩa lý gì.

Mục đích của cậu là mua một thỏi son để tô cho Lý Minh Châu mà.

Trước khi Lục Dao tính liều mình làm chuyện này không hề cân nhắc xem Lý Minh Châu có đồng ý hay không, cũng không nghĩ tới việc cậu phải dùng cách gì mới tô được son lên môi Lý Minh Châu.

Lục Dao cứ lôi kéo mãi khiến Lý Minh Châu thấy khó xử vô cùng, cuối cùng vẫn bị cậu kéo qua cửa hàng Givenchy.

Dù Lý Minh Châu có thông minh cỡ nào cũng nghĩ không ra sao Lục Dao lại muốn đi xem đồ trang điểm.

Mới đầu cô không nghĩ ngợi gì, nhưng lúc vào cửa hàng, Lý Minh Châu lại phân vân tự hỏi: Lục Dao muốn mua đồ trang điểm? Mua cho ai?

Theo cô biết thì trong nhà Lục Dao chỉ có một bà cụ, cậu không phải dân thành phố H. Nghĩ đi nghĩ lại một hồi, Lý Minh Châu chỉ có thể kết luận là: Lục Dao có bạn gái.

Cô lập tức nhớ lại cái lần Lục Dao không tới bám lấy cô đòi đi ăn trưa, khi đó Cố Tiểu Phi nhảy nhót quay lại phòng học kể đã gặp cậu và bạn gái ở căn tin trường.

Vốn dĩ Lý Minh Châu đã quên mất chuyện này thế mà hôm nay không hiểu sao lại nhớ lại.

Lục Dao vuốt cằm, nghiêm túc đi xem son môi. Lý Minh Châu nhìn cậu, đột nhiên cảm thấy bực bội.

"Muốn mua gì thì mua lẹ đi."

Lục Dao đang đắn đo xem làm sao để thuyết phục Lý Minh Châu đồng ý với ý tưởng điên rồ của cậu, nghĩ tới nghĩ lui muốn bạc cả đầu, vừa nghe Lý Minh Châu giục thì thấy chột dạ ngay tức thì.

Cậu quyết định vòng vo hỏi ý Lý Minh Châu.

"Cậu thích màu gì?"

Lý Minh Châu nhìn lướt qua, "Không phải đều cùng một màu à?"

Lục Dao: ……….. Tri âm đây rồi!

Cậu ho khan một tiếng, tuy trong lòng cũng nghĩ y hệt Lý Minh Châu nhưng không thể hiện ra bên ngoài.

"Giống chỗ nào mà giống, mấy màu này trông rất khác nhau mà."

Lục Dao nghiêm túc cầm một thỏi son, vặn son lên đưa Lý Minh Châu xem, "Đây là màu đỏ."

Cậu bỏ xuống, cầm một thỏi khác lên với vẻ sành sỏi, ngờ đâu vừa vặn lên thì thấy màu thỏi này chẳng khác gì so với màu thỏi trước.

Lục Dao lúng túng dừng lại, sau đó mặt dày nói nhảm, "Thỏi này màu khác hẳn thỏi trước."

Lý Minh Châu thầm nghĩ: ………. Đệt mợ nói gì như không nói vậy!

Cậu liên tiếp cầm mấy thỏi lên, thỏi nào cũng vặn ra nhìn một cái rồi len lén nhìn qua Lý Minh Châu, dường như cân nhắc xem màu nào tô lên môi Lý Minh Châu trông sẽ đẹp.

Lý Minh Châu đâu biết tính toán của cậu, mất kiên nhẫn nói, "Xem xong chưa?"

Lục Dao lẩm bẩm, "Cậu vội cái gì, tôi muốn từ từ chọn."

Lý Minh Châu thầm cười khẩy: Sao học hành không kiên nhẫn mà chọn son cho bạn gái thì dốc lòng dốc sức quá vậy.

Lục Dao cầm thỏi son trong tay hỏi, "Cậu thấy màu này thế nào?"

Lý Minh Châu chẳng buồn liếc mà nói, "Chẳng ra gì."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!