Chương 30: Có ý đồ Xấu

Lục Dao đạt điểm thấp như vậy mà không hề thấy xấu hổ mà ngược lại còn thấy tự hào.

Sau khi lão Chương báo điểm cho câu, lòng cậu cũng không sủi tăm, thậm chí còn nghĩ: Không phải mình thi khá tốt sao?

Nào ngờ khi Lục Dao nhìn sang Lý Minh Châu thì thấy như xung quanh Lý Minh Châu phủ đầy mây đen, nhìn cậu với vẻ khó lường.

Không hiểu sao Lục Dao bỗng thấy chột dạ, may mà tiếng chuông hết tiết vang lên cứu mạng cậu. Nghe chuông reo, Lý Minh Châu đứng dậy đi luôn.

Nếu cô không ra ngoài hít thở không khí mà cứ ngồi trong lớp nghĩ tới số điểm 240 của Lục Dao thì chắc cô sẽ tức tới mức phun ra hai chén máu mất.

Không ngờ Lý Minh Châu lên sân thượng hóng gió chẳng được bao lâu thì gặp Nhị Pháo.

Nhị Pháo là học sinh lớp Nghệ Thuật khối Mười Một. Cậu ta sớm nghe chuyện Lý Minh Châu tới đây dạy kèm nên tan học liền tới lớp truyền Thông tìm người, ai ngờ Lý Minh Châu lại ra ngoài mất, Nhị Pháo ra cửa quẹo trái thì bắt gặp Lý Minh Châu ở sân thượng.

"Lý Minh!" Nhị Pháo kêu, cậu ta chia một nửa số đồ ăn nhanh trong tay mình cho Lý Minh Châu.

Lý Minh Châu xua tay, "Tôi không ăn đâu, cậu cũng bớt ăn mấy thứ này đi."

Nhị Pháo vui vẻ nói, "Lý Minh này, tôi muốn hỏi cậu lâu rồi, sao cậu lúc nào cũng như ông cụ non thế?"

Lý Minh Châu: …..

Nhị Pháo cười ha ha, nói sang chuyện khác, "Không giỡn với cậu nữa, nói chuyện chính nào, tôi muốn hỏi cậu một chút, khối Mười Một chúng ta phải đi hoạt động ngoại khóa, cậu có đi không?"

"Không đi." Lý Minh Châu trả lời dứt khoát.

"Tôi thấy đi cái đó không tồi đâu, dù sao năm nay chúng ta không phải tới vườn hoa nữa." Nhị Pháo thổn thức nói.

Lớp Mười và Mười Một trường Trung học số Một hàng năm đều có hoạt động ngoại khóa theo quy định cứng nhắc của Bộ Giáo dục, nhà trường không thể tự tiện hủy bỏ.

Từ trường Trung học Phụ thuộc tới bậc học này, năm nào hoạt động ngoại khóa của học sinh cũng là đi tham quan vườn hoa, sau đó về nhà viết một bài báo cáo, đi nhiều đến nỗi vừa nghe là Nhị Pháo đã buồn nôn.

"Cậu biết năm nay đi đâu không?" Nhị Pháo hỏi Lý Minh Châu.

"Không biết."

Lý Minh Châu chưa bao giờ tham gia hoạt động tập thể, ngay cả hoạt động trong trường cô còn không tham gia thì nói gì tới hoạt động ngoại khóa.

Nhị Pháo thong thả nói, "….. Vườn cây."

Lý Minh Châu cười một tiếng, "Có gì khác nhau?"

Nhị Pháo ôm ngực, "Ít ra vườn cây cũng nằm trong khu du lịch, hai bên còn có vườn bách thú và khu vui chơi thành phố H mà. Giáo viên mặc kệ học sinh, từ tám giờ sáng tới bốn giờ chiều, thời gian lâu như vậy có thể mua vé vào khu vui chơi để chơi."

Lý Minh Châu hoàn toàn không có hứng thú với chuyện rong chơi, gật đầu chiếu lệ.

Nhị Pháo chơi với cô từ nhỏ, hiểu rõ tính tình như cục đá của Lý Minh Châu, chuyển sang nói chuyện khác luôn, tìm đề tài mà Lý Minh Châu thích.

"Này, không nói chuyện này nữa, cậu biết điểm thi giữa kỳ chưa?"

"740." Lý Minh Châu báo điểm của mình.

Nhị Pháo nghe được thì ánh mắt hâm mộ muốn tóe máu.

"Cậu trâu bò quá đi Lý Minh, sao cậu làm bài được vậy không biết!"

"Đề thi giữa kỳ đơn giản, thi Đại học khó hơn thế nhiều."

"Với trình độ của cậu thì khó cỡ nào cũng không thể làm khó cậu." Nhị Pháo trầm trồ, "Tôi thấy cậu thành thủ khoa tỉnh cũng không vấn đề gì."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!