Lý Minh Châu nhanh như chớp vượt nóc băng tường, thi triển khinh công như nước chảy mây trôi.
Chạy được hai bước thì nghe Lục Dao chửi đổng: "Mẹ, còn muốn chạy!"
Kỹ năng của Lục Dao tốt hơn cô, hồi lớp Sáu đã luyện được một thân võ nghệ cao cường, leo tường xuyên cửa không gì không làm được. Tuy Lý Minh Châu có căn cơ tốt, nhưng vẫn kém cỏi hơn Lục Dao.
Cho nên chạy chưa tới mười mét đã bị Lục Dao tóm cổ.
Lục Dao ôm lấy cô nhấc bổng lên, hơi sửng sốt sau đó cơn giận lại bốc lên.
"Đệt!"
Lý Minh Châu ra sức giãy giụa, nhưng chênh lệch chiều cao của hai người quá lớn nên tốn công vô ích.
Cô mở miệng, "Cậu nhận nhầm người rồi."
"Cậu hóa thành tro tôi cũng nhận ra." Lục Dao nghiến răng nghiến lợi.
Trong thời khắc nguy hiểm bị bế bổng lên như vậy, Lý Minh Châu sử dụng cả tay lẫn chân, cố gắng bảo vệ cái cặp lồng cơm đang cầm.
Lục Dao thấy cô khư khư giữ đồ ăn như vậy thì thấy hơi buồn cười, nhưng vì cố gắng giữ vẻ mặt uy nghiêm đành phải mím môi thành một đường thẳng.
Mấy học sinh gần đó lập tức vây quanh.
"Anh Lục, kéo nó ra khu rừng sau trường học tẩn cho một trận đi!"
"Mẹ, đồ gà bệnh, ông đây ngứa mắt nhất là bọn học sinh giỏi."
Lục Dao ghì chặt bả vai cô, lạnh lùng nói.
"Nói đi!"
Lý Minh Châu ép buộc bản thân bình tĩnh lại, trầm tư một lát, "Cậu muốn nghe gì?"
"Xin lỗi."
Lý Minh Châu tự hỏi một chốc, xác định mình chạy trời không khỏi nắng, nhẫn nhịn nói khẽ, "Xin lỗi."
Lục Dao: ……….
Cái miệng Lý Minh Châu không bao giờ nói được câu nào thật lòng, năm xưa khi cô làm gia sư cho cậu thì Lục Dao đã biết tỏng.
Một tên học sinh giỏi cứng đầu xấu tính, không bao giờ chịu cúi đầu.
Xưa giờ cô lúc nào cũng khó đăm đăm, chưa bao giờ chịu thua, ai dè hôm nay như bị đổi hồn, cậu vừa kêu xin lỗi thì cô đã xin lỗi luôn.
Lục Dao biết rõ tính cách âm hiểm xảo trá của Lý Minh Châu, sống lưng chợt lạnh đi, không dám buông lỏng cảnh giác, sợ cô lại gây ra chuyện kinh thiên động địa gì đó.
Lý Minh Châu kêu to, "Thầy Viên!"
Loading...
Lục Dao ngẩng đầu nhìn lên.
Chiêu này đúng là cũ rích, cũ đến mức Lục Dao không ngờ Lý Minh Châu lại dùng nó.
Cậu vừa ngẩng lên nhìn thì vô thức nới lỏng tay ra, Lý Minh Châu húc mạnh vào người cậu, thoát ra khỏi ngực cậu, tay ôm cái cặp lồng cơm, chạy còn nhanh hơn lúc nãy, đầu không ngoái lại lấy một lần, mới đó đã mất dạng.
Giống như một con thỏ bị ép điên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!