Chuyện nhà trường kiểm tra đột xuất, học sinh lớp Truyền Thông nghe mà thấy ngu người.
Bọn họ vừa lên cấp Ba nên chưa gặp loại kiểm tra này bao giờ, dù đã nghe qua nhưng đều ôm tâm lý cầu may, cho rằng chuyện này chưa chắc đã rơi xuống đầu mình, nên không hề nghĩ cách đối phó.
So với khối lớp dưới thì lớp Tự Nhiên khối Mười Một khá khẩm hơn, họ tương đối có kinh nghiệm về chuyện này.
Nhưng lớp đầu tiên bị kiểm tra đột xuất lại là lớp Truyền Thông đúng là chuyện hiếm thấy.
Lớp Truyền Thông thuộc tòa nhà Nghệ Thuật, cũng chính là tòa nhà số Ba trong khi khối văn phòng lại nằm ở tòa nhà số Hai hướng Đông, thông thường kiểm tra chưa bao giờ lấy tòa nhà Nghệ Thuật ra khai đao.
Nên lúc giáo viên đi vào lớp, Lý Minh Châu cũng bị bất ngờ.
Trường Trung học số Một xét điện thoại rất gắt gao, bởi vậy nên lũ học sinh cũng có ngàn lẻ một cách để lách luật.
Ví dụ như giấu điện thoại trong thùng rác, trong đồ lót, hoặc gửi nhờ điện thoại ở lớp bên cạnh, đợi lớp mình bị kiểm tra xong thì lấy lại. Một số ít có quan hệ tốt với thầy cô, thấy thầy cô không quản chuyện đó thậm chí còn gửi điện thoại trong văn phòng thầy cô mà mình tin tưởng.
Tóm lại, chỉ có cách mà nhà trường không nghĩ ra chứ không có cách mà học sinh không làm được. Có năm, học sinh còn mua túi không thấm nước, bỏ điện thoại vào đó rồi cho vào bình giữ nhiệt. Bạn nghĩ giáo viên sẽ nghĩ tới chuyện đó sao? Cơ bản là không hề nghĩ tới.
Trước kia điện thoại không liền một khối như bây giờ thì còn xuất hiện tình trạng tàn nhẫn "phanh thây" điện thoại. Hai năm trở lại đây, điện thoại thông minh ngày càng phổ biến nên chuyện tách từng bộ phận ra đem đi giấu mới không được thực hiện nữa.
Huống hồ lần này lớp Truyền Thông cư ngụ chốn heo hút nhất ai dè lại bị sờ gáy đầu tiên.
Mấy học sinh ngồi đầu lớp không kịp giấu điện thoại đi nhưng đám ngồi phía sau đương nhiên phải lặng lẽ tìm chỗ giấu.
Vương Miểu thầm thì chửi thề: "Má nó, còn dùng cả máy dò kim loại sao?"
Lâm Quân Huy mở miệng: "Vì có quá nhiều đứa giấu điện thoại trong đũng quần đó."
Giáo viên không tiện lục soát đũng quần bạn thì phải nghĩ ra biện pháp khác để trị bạn chứ sao!
Vương Miểu lấy điện thoại trong hộc bàn ra, "Má nó, tôi vừa mua con iPhone này xong!"
"Tôi nghĩ cậu tiếc rẻ chuyện mất liên lạc với em gái lớp dưới hơn chứ." Lâm Quân Huy nói mát.
Vương Miểu biết Lâm Quân Huy không đáng tin, lập tức hỏi Lục Dao, "Anh Lục à, phải làm sao bây giờ?"
Lục Dao bỏ tai nghe xuống, "Làm sao là làm sao, muốn thu thì thu đi."
Mặt Vương Miểu trắng bệch ra, "Đừng vậy mà anh Lục! Bị thu thì tới khi ra trường mới được trả lại đó, lúc đó thì chắc iPhone 6 cũng ra mắt rồi!"
*TRUYỆN NÀY TÁC GIẢ VIẾT LÂU RỒI MÀ KHÔNG AI EDIT NÊN MẤY CÔ ĐỪNG THẮC MẮC SAO LÚC NÀY IPHONE 6 CÒN CHƯA RA ĐỜI NHA:))
Lục Dao dường như không hề để bụng chuyện điện thoại mình có thể bị tịch thu hay không, nhưng ngược lại sắc mặt Lý Minh Châu lại không tốt lắm.
Học sinh ra khỏi lớp đều phải đem điện thoại nộp ra.
Nhà trường không cho mang điện thoại đi học, nếu bạn ném điện thoại đi thì ngoài chuyện làm trái nội quy nhà trường còn mắc thêm tội làm tổn thất tài sản, thế thì giáo viên sẽ dùng camera giám sát mà tìm đồ lại cho bạn, sau đó khi bạn mang điện thoại đi nộp còn bị tính thêm tội.
Nên khi mọi người đi ra đều cố giấu điện thoại trong túi áo mong may mắn gõ cửa, nhưng có đứa lại ngốc tới mức nhét trong túi quần. Quần đồng phục bó sát người, giáo viên vừa nhìn đã thấy một khối vuông hình điện thoại gồ lên, ngay cả máy dò kim loại cũng chẳng cần dùng đến.
Đương nhiên Lý Minh Châu không phải loại không có đầu óc như vậy. Đầu óc cô rất tốt, nhưng dù có là người thông minh đến mấy cũng không tránh khỏi những lúc gặp xui xẻo. Vận may cô vẫn luôn tốt, đời cô tính tới thời điểm này, chuyện xui nhất cô gặp là giả mạo sinh viên để dạy kèm cho Lục Dao bị phát hiện.
Trước khi cô chào đời, những chuyện xui xẻo kia đều ập đến với bà mẹ điên của cô, không liên quan tới vận may của cô.
Nhưng bây giờ Lý Minh Châu không thể không thừa nhận rằng cô đang đối mặt với lần xui xẻo thứ hai trong đời mình.
Khi Lý Minh Châu đi tới đây, đương nhiên cầm theo điện thoại, đây là điện thoại cô dùng để liên hệ bà Vương.
Bà Vương là người thuê trọ lầu Bốn. Bà ấy là dân từ nơi khác đến vùng này, thường ngày làm việc tại nhà. Lý Minh Châu trả bà ấy một khoản tiền để hàng ngày bà ấy bớt chút thời gian đến chăm sóc cho Tô Thiên Du.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!