Tiết tự học buổi tối của lớp Nghệ Thuật không có giáo viên giám sát, ít ra là bây giờ không có giáo viên giám sát.
Cũng vì không có giáo viên ở đây nên học sinh lớp Một đã đến một lúc vẫn không biết nên đi vào như thế nào.
Nếu có giáo viên giám sát, giáo viên sẽ mở cửa dẫn họ vào, nhưng vì không có giáo viên, chỉ có học sinh với nhau, chẳng ai hơn ai nên tất cả mọi người đều không ai nhường ai, huống hồ học sinh giỏi và dốt còn hay ngứa mắt nhau.
Hai lớp Nghệ Thuật vẫn luôn là đề tài buôn dưa của học sinh toàn trường, trên diễn đàn nếu không bới ra chuyện nữ sinh này thì cũng moi được chuyện về nam sinh kia.
Còn có tin vịt nói nam sinh lớp Truyền Thông "xài chung bạn gái", ý là: Trong lớp có một nữ sinh ít nhất cũng từng cặp bồ với năm nam sinh trong lớp.
Đối với học sinh cấp Ba thì chuyện này quả thực không thể chấp nhận được, quá mất thể diện, không giống học sinh gì cả.
Mà học sinh lớp Truyền Thông cũng xem thường lớp Một, cho rằng lớp Một: Tất cả đều là lũ mọt sách lôi thôi lếch thếch chỉ biết lao đầu vào học.
Hai lớp này như thể bị nhà trường buộc loạn sợi tơ hồng, cứ thế dính vào nhau. Ngay cả mấy nam sinh lúc đầu mong chờ thấy gái đẹp lớp Truyền Thông thì thấy thái độ lớp Truyền Thông như vậy cũng không có gan đi vào.
Bàn ghế lớp Truyền Thông xem như tạm ngay ngắn, trên bàn bày đầy đồ trang điểm và gương, cạnh bàn còn đặt hộp đựng đồ màu trắng, phía trên để một hai cái áo khoác đồng phục.
Nhìn quanh lớp mới thấy học sinh mặc đồng phục chẳng có mấy người.
Cố Tiểu Phi không chịu nổi bầu không khí xấu hổ như vậy, kéo áo Đỗ Vũ Hiên, "Này lớp trưởng, hay mình đi về cho rồi?"
Đỗ Vũ Hiên cười méo xệch, "Giờ mà đi về thì biết ăn nói sao với thầy chủ nhiệm đây?"
Cố Tiểu Phi lẩm bẩm, "Đệt mợ, không khí kiểu này thì dạy kèm cứt gì nổi, tôi sợ tôi vừa vào đã bị đánh chết!"
"Tụi lớp Truyền Thông đâu phải yêu quái." Đỗ Vũ Hiên trả lời, "Hơn nữa làm gì có yêu quái đẹp như vậy chứ."
Cố Tiểu Phi nói thầm, "Vô nghĩa, có yêu quái nào trông xấu xí đâu, tôi chỉ sợ tôi là Đường Tăng!"
"Yên tâm, cậu làm gì có cửa làm Đường Tăng." Đỗ Vũ Hiên vò đầu cậu ta.
"Lớp trưởng, vậy chúng ta có vào không?" Lúc này người đặt câu hỏi là Tô Hiểu.
"Vào chứ, sao lại không vào." Đỗ Vũ Hiên trả lời.
"Vậy cậu đi trước đi, cậu vào nói với họ chúng ta tới dạy kèm." Tô Hiểu xúi giục cậu ta.
"Sao cậu không vào đi?" Đỗ Vũ Hiên khó xử.
"Cậu là lớp trưởng mà….." Tô Hiểu cười cười.
Lúc bọn họ lúng túng đứng ngoài cửa, không hẹn mà nhớ tới một người, người này chính là Lý Minh Châu.
Cảm giác tồn tại của Lý Minh Châu rất thấp, cô thường làm mình thành người vô hình, đôi khi là vì bảo vệ bản thân, đôi khi là để tránh phiền phức.
Nhưng nếu là chuyện phiền phức cô phải giải quyết thì sẽ không như thế.
Đỗ Vũ Hiên và mấy người khác lập tức nhìn chằm chằm Lý Minh Châu đứng cuối hàng.
"Lý Minh, không phải cậu chơi thân với Lục Dao à, cậu vào trước đi." Ánh mắt Cố Tiểu Phi sáng lên.
Lý Minh Châu bị mấy chục cặp mắt nhìn, dù ý chí có sắt đá đến mấy cũng thấy tiến thoái lưỡng nan.
Cô dẫn đầu đi tới cửa, gõ cửa.
Ánh mắt học sinh trong lớp cũng dồn cả vào cô.
Lục Dao làm bộ làm tịch mười phút, rốt cuộc cũng đợi tới lúc Lý Minh Châu vào cửa. Lúc cô đứng trước cửa, người Lục Dao khẽ động đậy, mắt không mở ra, đeo tai nghe…… điện thoại hát cái cứt gì không biết, cậu chẳng nghe lọt chữ nào, lẫn trong giọng hát thâm tình của ngôi sao ca nhạc Trung Quốc là giọng Lý Minh Châu nói chuyện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!