Lục Dao nói câu đó xong thì thấy thoải mái hơn, vì thế bình tĩnh hỏi Lý Minh Châu.
"Cậu ăn trưa chưa?"
Lý Minh Châu nhìn đồng hồ, "Không có thời gian."
Lục Dao lại tính món nợ này lên đầu Từ Trình, cậu nghĩ: Đều do tên ngốc ấy mà ra!
Lục Dao đi tới cạnh cô, "Cậu muốn ăn gì, tôi đi mua cho cậu."
Lý Minh Châu nói, "Tôi có đồ ăn rồi."
"Thôi đi, cơm không với rau của cậu ai mà ăn được!" Lục Dao nói.
Lý Minh Châu tùy ý đáp, "Cơm không với rau dù khó ăn cũng do tôi tự chọn."
Lục Dao lẩm bẩm một câu, tính nói thêm vài câu ngăn Lý Minh Châu ăn cái cơm "đến chó cũng không thèm" kia.
Nhưng cậu chưa kịp mở miệng thì chuông dự bị đã vang lên.
Chuông dự bị chỉ cách chuông vào lớp chính thức ba phút, dù mỗi giây Lý Minh Châu ăn được hai mươi miếng thì cũng không thể nào ăn cơm xong trong vòng ba phút.
Lục Dao nghe chuông thì nói luôn, "Trưa nay cậu đừng ngủ, chúng ta đi ăn cơm đi."
Lý Minh Châu lơ đẹp cậu, cô không đời nào trốn học với Lục Dao. Nhưng để Lục Dao khỏi lằng nhằng thì Lý Minh Châu mở miệng vàng giải thích, "Trưa chúng tôi không được ngủ."
"Nghỉ trưa không ngủ thì làm gì?" Lục Dao kinh ngạc.
"Làm bài." Lý Minh Châu nói.
Lục Dao ngó vào lớp Một, trong lớp không có ai vùi đầu ngủ, hầu như ai cũng đang làm bài.
Lục Dao nói thầm, "Làm ít một tí thì có sao đâu."
Lý Minh Châu lạnh lùng nhìn cậu một cái, "Cậu về lớp đi."
Lục Dao nhìn cô, không tìm được lý do nào để ăn vạ đành miễn cưỡng rời đi.
Hết giờ nghỉ trưa, tiết một đầu giờ chiều của lớp Một là tiết Thể dục, sau mười phút xếp hàng và khởi động, giáo viên Thể dục cho lớp giải tán.
Nhóm nam sinh ôm bóng rổ đi tới sân bóng, còn nữ sinh thì tụ lại một chỗ buôn chuyện về minh tinh và trang điểm.
Cũng có một số ít mang sách ra đọc, không cho phép bản thân nghỉ ngơi phút nào.
Mà Lý Minh Châu không thuộc nhóm nào trong số đó, giờ thể dục cô toàn lủi thủi một mình, không làm gì cả, chỉ tìm một chỗ yên tĩnh đánh một giấc.
Nhưng tiết Thể dục hôm nay Lý Minh Châu lại ngủ không yên.
Nguyên nhân là Lục Dao cúp tiết Toán đầu, chạy khỏi lớp, đến hàng rào chỗ sân bóng rổ lấy cơm vô tình thấy Lý Minh Châu đang ngủ.
Bọn học sinh vẫn hay tới sân bóng rổ lấy cơm hộp, cũng vì chuyện này mà ngày thường hay có người của Hội học sinh hoặc Tổ kiểm tra trực ở đây bắt cơm hộp.
Chỉ cần không có giáo viên thì Lục Dao đều nghênh ngang tới lấy cơm, Hội học sinh và Tổ kiểm tra sao quản được cậu, hôm nay thành viên của Hội học sinh cũng tới kiểm tra, thấy Lục Dao tới thì nhìn cậu cười, không có chuyện gì xảy ra.
Lục Dao lấy cơm hộp từ hàng rào, lúc đi ngang qua sân bóng rổ liền thấy dưới giá bóng rổ có một người đang ngủ.
Sân bóng rổ Lục Dao tới là sân bóng rổ sau căn tin của giáo viên, còn sân bóng rổ một nửa học sinh kéo tới nằm trong sân thể dục.
Sân bóng rổ sau căn tin rất vắng người, trừ mấy học sinh tới lấy cơm thì không có ai lai vãng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!