Chương 25: Người cậu thích

Sáng hôm sau khi Lý Minh Châu đi học thì nhà trường đã điều tra rõ ràng tại sao người khu Hai lại tới kiếm chuyện với khu Một.

Thật ra chỉ là chút chuyện lông gà vỏ tỏi xảy ra trong Đại hội thể thao, đối với người lớn mà nói thì chuyện này chẳng đáng gì nhưng với lũ học sinh cấp Ba thì chẳng khác nào trời sập.

Nguyên nhân là trong Đại hội thể thao có học sinh khu Hai sang khu Một tìm bạn nói chuyện một lát thì phát hiện bị mất máy ảnh.

Học sinh khu Hai nghi ngờ học sinh khu Một lấy, cái máy ảnh đó với học sinh cấp Ba mà nói đúng là tài sản lớn. Sau khi mất một "tài sản lớn" như thế, học sinh khu Hai này một là không tìm giáo viên để báo cáo, hai là không tìm camera giám sát để xem lại mà cứ thế tới khu Một kiếm chuyện.

Kết quả là sáng nay khi tới phòng bảo vệ xem lại camera giám sát mới biết hóa ra máy ảnh bị phóng viên lấy nhầm, khi tìm được học sinh đó thì phóng viên kia chạy tới nói: Cầm nhầm rồi!

Máy ảnh của học sinh đó là loại rất thông dụng, bị cầm nhầm là chuyện bình thường, chuyện này đến giữa trưa thì được giải quyết triệt để.

Mấy học sinh lớp Một tham gia đánh lộn mỗi người phải nộp một bản kiểm điểm, còn học sinh khu Hai thì bị xử phạt.

Nói đến Lý Minh Châu, cô vốn là người kỹ lưỡng nên ngay cả khi đánh nhau vẫn rất lý trí, chuyên đánh chỗ người ta không thấy được.

Đầu Củ Hành được đưa vào phòng y tế, thoạt trông thương thế có vẻ nghiêm trọng nhưng một nửa là do cậu ta tính trốn tội nên: Giả vờ.

Sau khi giáo viên phòng y tế nắn lại cằm cho cậu ta thì chẳng thấy gì đáng ngại nữa.

Chỗ nghiêm trọng nhất là nơi bị Lục Dao đạp cho một phát.

Lục Dao không giảo hoạt như Lý Minh Châu, Lý Minh Châu chỉ chọn chỗ hiểm để đánh mà người khác không nhìn ra được, còn Lục Dao thì bạ đâu đánh đấy miễn trút giận được là được.

Đầu Củ Hành là đứa gây hấn trước, lại còn đánh nhầm. Cậu ta cũng là người trọng sĩ diện, tuy bị Lý Minh Châu đánh một trận nhưng vẫn kiên quyết không nhận tiền bồi thường của Lý Minh Châu và Lục Dao.

Thiếu niên mười bảy mười tám tuổi đầu luôn ngầu như vậy đó, cũng không biết là ngầu chỗ nào nhưng tư duy của chúng đâu có giống mấy người làm ăn, trên người chúng có mùi vị trượng nghĩa giang hồ, đặc biệt là mấy "đại ca" trường học, dám làm dám chịu, không ngại ngần chịu trách nhiệm.

Lý Minh Châu vốn đã nhịn đau tính rút tiền ngân hàng ra, cuối cùng lại nghe thầy chủ nhiệm Dương báo tin như thế.

"Cậu ta không cần tiền?" Lý Minh Châu kinh ngạc hỏi.

Đúng là cô có hơi kinh ngạc, thầy Dương nói, "Là cậu ta gây chuyện trước sao lại dám mặt dày đòi tiền, trò cũng tỉnh táo lại đi, sao lại đi đánh nhau chứ!"

Lý Minh Châu suy tư một lát.

Cũng vì hành động này của Đầu Củ Hành mà Lý Minh Châu mới bằng lòng tới phòng y tế xin lỗi.

Lý Minh Châu nghĩ: Có vẻ như nhà cậu ta cũng khá giả.

Nhà trường giải quyết chuyện này rất nhanh chóng, học sinh còn chưa nghe phong thanh gì thì tin tức về vụ ẩu đả này đã bị áp xuống, Lý Minh Châu bị kêu tới phòng giám thị một lần rồi sau đó không bị sờ gáy thêm lần nào nữa.

Nhưng dù là thế thì hôm nay mọi người trong lớp cũng nhìn Lý Minh Châu bằng cặp mắt khác.

Thường ngày trong lớp hay có mấy nữ sinh thích nhìn trộm cô, Lý Minh Châu không phải là người hay so đo, người khác nhìn cô mấy cái cô cũng đâu mất miếng thịt nào nên cũng kệ bọn họ.

Còn hôm nay thì……… Biểu hiện tối qua của Lý Minh Châu không thể không khiến người khác khiếp sợ, giờ cả lớp đều lén đánh giá cô, Lý Minh Châu bị nhìn chằm chằm muốn tê cả da đầu.

Cô không nhịn được nữa, lạnh mặt ném cây bút lên bàn.

"Nhìn đủ chưa?"

Mọi người run lên, lập tức đổi hướng nhìn chằm chằm bảng đen.

Lý Minh Châu dời ánh mắt lạnh lẽo lên bài tập của mình.

Giữa trưa, ở tòa nhà Nghệ Thuật, học sinh đang học tiết chuyên ngành.

Lớp Truyền Thông khác học sinh bình thường nên cách học cũng khác, giáo viên phụ trách giảng dạy theo năng khiếu của học sinh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!