Lục Dao đút tay vào túi quần, tùy tiện đứng đó, đợi Dương Phát Tài mắng cậu xong mới mở miệng.
"Thầy nói xong chưa ạ?"
Dương Phát Tài vỗ vỗ ngực. Lục Dao nói, "Nói xong thì bọn em đi được chưa thầy?"
Dương Phát Tài giận dữ nói, "Ai đi! Ai dám đi!" Ông nhìn Lục Dao, thầm nghĩ có la rầy cậu cũng chẳng ích gì, đành bổ sung, "Muốn đi thì cậu tự đi đi, đừng ở đây khiến tôi phiền thêm nữa."
Lục Dao nói, "Sao thế được." Cậu hùng hồn nói, "Em muốn dẫn Lý Minh tới bệnh viện."
Lý Minh Châu nhìn cậu một cái.
Lục Dao túm lấy tay cô giơ lên, "Cái tên khu Hai đánh gãy tay cậu ấy rồi, vết thương lớn như vậy nếu không tới bệnh viện khử trùng sẽ nhiễm bệnh dại mất."
Đám tàn binh bại tướng khu Hai đang đứng trong phòng thầm tức giận: Đệt mợ! Lục Dao! Cái đó là "vết thương lớn" cậu nói sao!
Cái gì gọi là trợn mắt nói dối, mọi người hôm nay đã được mở rộng tầm mắt.
Mọi người thấy trên cổ tay Lý Minh Châu chỉ có một vệt đỏ nhẹ nếu không nhìn kỹ thì hầu như không thấy được, thậm chí ngay cả máu cũng không có.
"Nói bậy nói bạ!" Dương Phát Tài giận tím mặt. "Thế này mà đau cái gì!"
Lục Dao nói, "Vết thương lớn như thế, thầy à, thầy không những điếc mà còn mù nữa sao."
Dương Phát Tài cố nhịn, quyết định không nói nhiều với ông nội Lục Dao này nữa, mất công mình bị chọc điên vỡ tim ra mất.
Nào ngờ Lục Dao vẫn chưa chịu ngừng, kéo Lý Minh Châu đi ra ngoài.
Dương Phát Tài kêu, "Trò muốn đi đâu!"
"Tới bệnh viện." Lục Dao nói.
"Trò!" Dương Phát Tài bỗng nhiên chuyển hướng, chỉ vào Lý Minh Châu, "Lý Minh, trò cũng làm càn theo Lục Dao à! Quay lại!"
Lý Minh Châu nhìn thời gian, từ lúc bắt đầu tiết tự học buổi tối tới giờ đã ba tiếng trôi qua.
Trong sân trường, học sinh lớp bình thường đã về ký túc xá nghỉ ngơi từ lâu, mà ban Tự Nhiên cũng chỉ tan học muộn hơn có mười phút.
Lý Minh Châu giằng co nguyên buổi tối đã cảm thấy mệt mỏi.
"Thầy Dương, em thấy không thoải mái trong người." Cô bình thản mở miệng.
Dương Phát Tài nhìn cô, lại nhìn mấy người khác trong văn phòng, ho khan mấy tiếng, "Xử lý xong chuyện này rồi hẵng về, thầy biết chuyện này không phải lỗi của trò."
Sặc! Vừa rồi vẫn luôn miệng nói tất cả là lỗi của cô mà!
Lý Minh Châu không nói chuyện, nhưng cũng không định lưu lại.
Tính cô rất ngoan cố.
Dương Phát Tài thầm thương tiếc học sinh này, cũng biết điều kiện nhà cô không tốt, vừa rồi ông nổi nóng chửi một tràng, nhưng chủ yếu là để cho thầy Vương xem là chính, bạn nghĩ ông ấy thật sự sẽ xử phạt Lý Minh Châu sao, tất nhiên là không!
Dương Phát Tài mở điện thoại ra nhìn, lại nhường vài bước, mở miệng, "Giờ trễ rồi, bỏ đi, tôi và thầy Vương tới phòng y tế xem học sinh kia thế nào, đêm nay mấy trò trước tiên về viết một bản kiểm điểm hai ngàn chữ, mai nộp lại cho tôi."
"Thầy Vương, anh xem cũng không còn sớm nữa, mai học sinh còn lên lớp, chuyện này không thể giải quyết trong chốc lát được, nhưng chắc chắn chúng ta sẽ giải quyết." Dương Phát Tài quay đầu nói.
"Bỏ đi, tôi cũng tính nói thế, trễ thế này giáo viên đều đã về hết, xử lý cũng không hay." Thầy Vương cũng quay đầu mắng học sinh của mình, "Mấy trò cũng viết bản kiểm điểm nghiêm chỉnh vào cho tôi!"
Lý Minh Châu nào có tâm tư nghe mấy thứ đó, cô luôn có chừng có mực ít khi mất khống chế, nhưng sau khi Lục Dao xuất hiện thì lại không như thế nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!