Chương 23: Là em đánh người

Đỗ Vũ Hiên ho khan bò dậy, khiếp sợ nhìn Lý Minh Châu, cậu hiển nhiên không ngờ trông Lý Minh Châu như con gà bệnh mà lại biết đánh nhau.

Bọn anh em của tên Đầu Củ Hành thét lên, "Còn đứng đấy làm gì! Xông lên!"

Một tiếng thét này khiến mấy nam sinh lớp Một nóng máu lên, khu Hai và khu Một trước giờ vốn ngứa mắt nhau, bây giờ đối phương chạy tới cửa khiêu khích, ở trên địa bàn của mình sao có thể để chúng toàn vẹn đi ra!

Đương nhiên không thể, phải cho tụi khu Hai khi đi trai tráng khi về bủng beo thì mới hả dạ.

Ý nghĩ này nổi lên, phòng học lập tức hỗn loạn. Tiếng gào rống, tiếng bàn ghế bị xô ngã, tiếng thét chói tai của nữ sinh, tiếng rượt đuổi, tiếng đánh lộn khiến học sinh nguyên tòa nhà Thực nghiệm đều bị dọa sợ.

Giáo viên tầng trên nghe thấy động tĩnh thì bút cũng chưa kịp buông vội chạy xuống tầng dưới, vừa thấy cảnh lớp Một kéo bè kéo lũ đánh nhau thì mắt tối sầm lại thiếu điều ngất đi.

Ông là thầy giáo đương nhiên không thể ngất xỉu, nhưng trong phòng học quá hỗn loạn, ông ở ngoài hét mười lần mà bên trong không nghe thấy gì.

Lý Minh Châu là người đầu tiên tạo thương tổn cho bên địch nên là mục tiêu trút giận của bên Đầu Củ Hành.

Dù khi còn nhỏ cô có kinh nghiệm đánh nhau phong phú nhưng một mình khó đấu lại nhiều người, xung quanh lại rối như nùi giẻ, có mấy tên xông tới như chó điên, Lý Minh Châu dù có né kịp lúc thì trên lưng vẫn ăn hai cú.

Lúc Lục Dao tới liền thấy cảnh này.

Lớp Một đánh nhau từ đầu lớp tới cuối lớp, áo khoác đồng phục của Lý Minh Châu bị kéo ra một nửa, nhìn từ cửa sổ vào dường như cô không đứng vững nổi nữa, lảo đảo đi hai bước.

Đầu Củ Hành khập khiễng quơ lấy cái ghế, dùng hết sức tính cho Lý Minh Châu một cú vào đầu để nửa đời sau cô chỉ còn cách nằm viện.

Một đứa học sinh cấp Ba khi giận quá mất khôn lúc đập cái ghế xuống làm sao kịp hỏi bản thân sẽ có hậu quả gì.

Hành động của Đầu Củ Hành như khúc phim quay chậm trong mắt Lục Dao khiến cậu đột nhiên nếm trải một cảm giác xa lạ, sợ muốn rớt tim ra ngoài.

Lý Minh Châu lấy tay che đầu, một ghế của Đầu Củ Hành không đánh tới người cô mà đánh phải tay Lục Dao.

Lý Minh Châu vốn đứng không vững, Lục Dao lúc nào chẳng biết là thổ địa ở đâu chui ra, rất giống Thổ Hành Tôn, loáng cái đã đứng cạnh cô.

Lục Dao kéo cô vào lòng, Lý Minh Châu cảm thấy hương vị của Lục Dao cứ thế thấm vào từng lỗ chân lông của cô khiến máu lạnh trong người cô bị nấu sôi sùng sục.

Cái ghế sượt qua người cô, đánh trúng Lục Dao. Lục Dao rên lên một tiếng, cậu giơ một chân lên đạp vào ngực Đầu Củ Hành, Đầu Củ Hành bị cậu đạp quỳ sụp xuống đất.

Lục Dao đột nhiên xuất hiện, trong lớp không biết ai gào lên, "Lục Dao tới!" Mọi người đang nháo nhào bỗng nhiên khựng lại.

Đầu Củ Hành đã bị tháo khớp cằm mà vẫn chịu đau đánh tiếp, thân tàn nhưng chí không tàn, rất bi tráng, lúc này bị Lục Dao đạp cho một cái thì ngã xuống đất không gượng dậy được nữa, ngay cả rên cũng không rên nổi, càng bi tráng hơn.

Mấy tên anh em còn lại tính xông lên báo thù nhưng nghe thấy ai đó hô "Lục Dao tới!" thì chân toan xông tới lập tức dừng lại.

Từ lúc học Trường Trung học phụ thuộc thanh danh Lục Dao đã vang dội, sau khi tới Trường Trung học số Một thì lưu manh mọi lớp đều biết sau lưng Lục Dao là ai, đây là Thái Tử sinh ra dưới chân Thiên Tử, dù là hiệu trưởng cũng phải nể mặt cậu ba phần.

Huống hồ bọn họ chỉ là con cái gia đình bình thường, thậm chí còn kém người thường, có thể đắc tội Lục Dao hay không vừa nghĩ đã biết.

Một đám thiếu niên choai choai nhìn nhau, rồi nhìn sắc mặt đáng sợ của Lục Dao, trong lòng run rẩy: Sao Lục Dao lại ở đây?

Lý Minh Châu giãy giụa một chút, muôn tránh khỏi bàn tay đang ôm eo cô của Lục Dao, tư thế này mờ ám quá, may mà hiện trường đang loạn nên không có ai để ý chuyện Lục Dao ôm cô như thế.

Mắt Lục Dao đầy băng giá quét một vòng đám người tới gây chuyện.

Thùng rác trong lớp bị xô đổ, bài thi và chai nước đổ ra đầy đất, tập tài liệu viết tên Lục Dao bị rớt ra đất bị mọi người giẫm đạp lên, chia năm xẻ bảy, nằm ngay đơ ra đất.

Đầu Củ Hành được đồng bọn đỡ dậy, lui về sau một bước, vừa vặn giẫm lên tập tài liệu, để lại một dấu chân đen trên đó.

Lục Dao nhìn thoáng qua bảng tên bọn họ, lạnh lùng nói, "Lớp nào khu Hai?"

Hai bên giằng co, người đối diện thấy là Lục Dao, mềm nắn rắn buông không dám tiến lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!