Chương 22: Cô ghen tỵ

Bạn gái cũ của Lục Dao họ Mạnh, tên Giai Lộ.

Là bạn học cấp Hai của Lục Dao, học sinh lớp Truyền Thông khu Hai.

Hồi cấp Hai hai người học chung trường nhưng khác lớp, Mạnh Giai Lộ đến tuổi biết yêu liền theo đuổi Lục Dao sát rạt.

Năm đó có đến phân nửa nữ sinh trong trường theo đuổi Lục Dao, cậu bị quấy rầy đến hết cách, đành xấu thì cho xấu luôn, tìm một người giống Dương Mịch nhất: Chiều đến đưa cô ta về nhà, ban ngày dùng cô ta cản ong chắn bướm.

Mạnh Giai Lộ trong miệng nữ sinh trường Trung học phụ thuộc chính là: Người được chọn.

Cô ta quả thật không phải nữ sinh xinh đẹp nhất trong tối ngoài sáng theo đuổi Lục Dao, cũng chẳng có tài cán gì xuất sắc, thành tích thường thường, ngực cũng thường thường, chỉ được mỗi cái tính tình cay nghiệt là nổi tiếng xưa giờ và đôi mắt to tròn sáng lấp lánh rất mê người.

Người được chọn đảo mắt một cái, tiếp tục nói, "Nếu anh cự tuyệt em thì em lại theo đuổi anh lần nữa được không?" Cô ta nói, "Lục Dao, giờ anh có bạn gái không?"

Lục Dao mở miệng, "Đừng theo đuổi tôi, tôi sẽ không chấp nhận đâu."

Cậu luôn nói năng tùy tiện như thế, thiếu niên vốn sinh ra đã là cái rốn của vũ trụ đúng là có thừa tư cách để lớn lối.

Nhưng ba tên độc thân đứng cạnh Lục Dao đến giờ vẫn chưa biết cảm giác làm cái rốn vũ trụ bao giờ, nghe Lục Dao nói thế thì trong bụng như thể mất đi một chén máu, lạnh quá lạnh quá.

Mạnh Giai Lộ không chịu nghe, "Vì sao chứ? Anh thích ai rồi à?"

Lục Dao khựng lại, ho khan một tiếng, "……… Liên quan gì tới cô!"

Trái tim thiếu nữ nhạy cảm, bất ngờ nói, "Anh thật sự thích người khác?"

Lục Dao đứng lên, toan đi khỏi phòng học. Mạnh Giai Lộ phủi đồng phục rồi đuổi theo, "Lục Dao, đợi em với."

Lục Dao quay đầu lại hờ hững nói: "Cô đừng đi theo tôi."

Mạnh Giai Lộ lì lợm la liếm, "Trưa anh đi đâu ăn cơm? Mình tới nhà hàng Coco ăn được không?"

Thực ra Mạnh Giai Lộ rất hiểu Lục Dao, ông nội này chưa bao giờ chịu ăn ở căn tin, làm như cơm căn tin sẽ độc chết cậu không bằng.

Nhưng lần này Mạnh Giai Lộ đã tính sai, Lục Dao mà cô ta hiểu chỉ là Lục Dao trong quá khứ.

"Tôi tới căn tin, cô đừng đi theo tôi."

Căn tin khu Một và khu Hai của Trường Trung học số Một khác nhau, nhưng mọi người có thể ăn đâu tùy thích, Mạnh Giai Lộ nhanh chóng đuổi kịp, "Không sao, em đi với mấy anh tới căn tin cũng được."

Mạnh Giai Lộ ngạc nhiên hỏi, "Anh bắt đầu tới căn tin ăn cơm từ bao giờ thế?"

Lục Dao xoay người lại, "Cô đừng đi theo tôi được không vậy?"

Mạnh Giai Lộ mếu máo, "Anh trốn em làm gì, em đã nói em biết sai rồi, nếu em không theo đuổi anh nữa mà muốn làm bạn bè bình thường với anh cũng không được hả?"

Mạnh Giai Lộ vô cùng hạ mình, Lục Dao liếc cô ta một cái, thầm bực bội.

Nếu không có Lý Minh Châu, cậu sẽ không bực như vậy, nhưng cứ nghĩ tới Lý Minh Châu, nghĩ tới tính hướng lệch lạc của mình thì cậu lại thấy đau đầu.

Mạnh Giai Lộ thấy Lục Dao im lặng thì xem như cậu chấp nhận, rạo rực tiến tới.

Cô ta bám lấy cánh tay Lục Dao, bị Lục Dao liếc một cái đành sợ sệt buông ra.

Mạnh Giai Lộ thầm nghĩ: Không cho bám thì không bám, sớm muộn gì cũng có ngày em bám được.

Mà Lý Minh Châu đang khiến Lục Dao đau đầu vạn phần đã dọn dẹp xong bàn học.

Đỗ Vũ Hiên hỏi, "Ê? Sao Lục Dao không tới tìm cậu?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!