Chương 2: Đã lâu không gặp

Hai năm sau, tại trường Trung học số Một.

"Nộp bài tập nào!"

Cán sự môn Văn là một tên bốn mắt, mỗi lần hô hào nộp bài tập về nhà đều gào muốn tắt thở.

Cậu ta thu bài tập mà cứ như đang khiêu vũ, nhảy từ trên bục giảng xuống, dùng sách nện xuống mỗi đầu bàn cậu ta đi qua.

Khi nện đến chỗ Lý Minh Châu thì cậu ta dừng lại.

Cậu ta không dám lấy sách nện xuống bàn của Lý Minh Châu.

"Nộp bài tập hè đi."

Lý Minh Châu lấy một chồng vở dày cộp trong cặp ra, tìm cuốn vở Ngữ Văn ném cho cán sự.

Cô lạnh lùng ngồi đó, chẳng nói chẳng rằng, nguyên một mùa hè chưa cắt tóc nên tóc đã dài quá mang tai, gò má anh tuấn đẹp đẽ, dưới chiếc áo đồng phục là cái cổ nhẵn mịn. Cô có ngoại hình chuẩn điểm mười nhưng tâm hồn thì không thú vị đến mức ấy.

Nội tâm Lý Minh Châu rất lạnh lùng, cái lạnh phát ra từ trong sâu thẳm, ảnh hưởng đến số lượng bạn bè của cô.

Trong mắt bạn bè cùng lớp, đây là một gã bảnh trai lạnh lùng.

Từ hôm khai giảng lớp Mười đến giờ cô luôn một thân một mình, chẳng kết bạn với ai, không hỏi bài, không tham gia hoạt động tập thể, chỉ biết học và học.

Ít nói, mắt yếu.

Học một năm với nhau mà bọn họ trừ việc biết cô tên Lý Minh thì không biết gì hơn.

Cán sự bốn mắt cũng không dám nói chuyện với Lý Minh Châu.

Ngày đầu tiên của học kỳ mới, sau khi học xong buổi sáng thì Lý Minh Châu ở lại phòng học thay vì đến căn tin.

Trường Trung học số Một có hai căn tin, một cái là căn tin chính thức của trường, có ba tầng. Lớp Mười và Mười Một ăn chung một chỗ, còn lớp Mười Hai thì ăn ở tầng Một.

Để đến căn tin còn lại phải đi băng qua sân bóng rổ, sau đó băng qua sân thể dục, nằm ở phía Bắc của trường. Đó là một tiệm ăn nhanh, bên trong bán mấy thứ rác rưởi như hamburger, thực đơn cũng chẳng phong phú là bao nhưng vẫn được đám học sinh, đặc biệt là mấy cặp đôi, yêu thích hơn căn tin chính.

Lý Minh Châu bình thường không đến căn tin, cũng không đến tiệm ăn nhanh này. Cô là học sinh ngoại trú, cô tự mang theo cơm trưa đi đến bãi đất trống sau lưng khán đài nhìn xuống sân thể dục gần tiệm ăn nhanh để ăn.

Đồ ăn trong trường mắc quá, cô làm gì có dư tiền mà mua.

Dù là ngày khai giảng cũng không có ngoại lệ, Lý Minh Châu mang cơm theo, đi thẳng ra sau khán đài: Dù gì cô cũng có chút sĩ diện, không muốn ăn trong lớp.

Trên đường đi đến sân thể dục thì Lý Minh Châu gặp Nhị Pháo.

Anh trai Nhị Pháo không biết làm gì mà phát tài, mua cho Nhị Pháo một suất trong ban Nghệ Thuật, nên cậu ta cũng được vào trường Trung học số Một học.

Vậy nên Lý Minh Châu đụng phải Nhị Pháo trong trường cũng không có gì lạ.

Nhị Pháo vừa thấy Lý Minh Châu liền chào hỏi.

Lý Minh Châu chỉ có mỗi người bạn này, mà Nhị Pháo lại rất nghĩa khí.

Vì thế Lý Minh Châu không bày ra vẻ mặt như người chết cho cậu ta xem, thái độ thoải mái hơn bình thường.

Lần này Nhị Pháo gặp cô không niềm nở như thường ngày mà cứ như thể gặp kẻ thù vậy.

Cậu ta vừa nhìn thấy Lý Minh Châu thì mặt trắng bệch ra, nhanh nhảu mở miệng, "Lý Minh, cậu chuyển trường đi!"

Lý Minh Châu liếc cậu ta, "Điên à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!