Chương 19: Khó chịu ở đâu?

Lục Dao cao hơn Lý Minh Châu một cái đầu, giờ nằm ăn vạ trên người Lý Minh Châu rất giống một con rối lớn.

Lý Minh Châu chỉ để cậu dựa hơn mười giây, lòng cứng rắn lại, mở miệng nói, "Còn muốn dựa bao lâu nữa, buông ra."

Lục Dao coi như không nghe thấy, vùi đầu vào cổ cô cạ hai cái.

Lý Minh Châu lạnh lùng nói, "Cút ra."

Lục Dao chưa từ bỏ ý định, Lý Minh Châu cười gằn một tiếng, gập đầu gối lại, Lục Dao không kịp đề phòng bị thụi cho một cú đau đến gập người.

"Đệt………. mợ…………" Cậu hít hà một hơi.

"Tỉnh chưa?" Lý Minh Châu nói.

Lục Dao gào lên, "Cho tôi dựa một tí thì chết à!"

"Dựa một tí không chết, dựa lâu sẽ chết." Lý Minh Châu lạnh như băng nói, "Nhìn cậu bây giờ có vẻ không còn gì đáng lo."

Lục Dao vội đuổi theo, "Này đừng đừng đừng, có mà."

Cậu nhanh trí, ôm bụng rên rỉ, "Tôi đau dạ dày………."

Lý Minh Châu cười khẩy, cố ý chỉ vào ngực cậu nói, "Dạ dày nằm ở đây, cậu đau dạ dày thì ôm bụng làm gì."

Lục Dao thấy tình thế không đúng, mau chóng ôm ngực chỗ Lý Minh Châu vừa chỉ, "Sai rồi sai rồi, tôi đau ở đây."

Lý Minh Châu cười vang một tiếng, quay đầu đi mất.

Lục Dao buồn bực: Sao đau đúng chỗ rồi mà vẫn đi vậy?

Chân cậu lêu khêu, Lý Minh Châu đi được hai bước thì cậu đi một bước đã đuổi kịp, "Này, tôi đau thật mà!"

"Tôi thấy cái chân chó của cậu cũng đang đau thì phải." Lý Minh Châu mở miệng.

Lục Dao vặn chai nước, uống hai hớp cho đỡ khát để nói chuyện với Lý Minh Châu.

Cậu biết rõ tài ăn nói của Lý Minh Châu, không uống nước rồi chuẩn bị chu đáo kịch bản thì cậu chắc chắn không nói lại Lý Minh Châu.

Nhưng hiển nhiên là ông trời không cho cậu thời gian nói chuyện với Lý Minh Châu.

Sau cuộc thi chạy một ngàn năm trăm mét, bầu trời âm u cả buổi sáng rốt cuộc cũng đổ mưa.

Đầu tiên chỉ có một hạt rớt xuống chóp mũi của Lục Dao, tiếp đó nước mưa như chuỗi ngọc bị chặt đứt, xối xả tuôn xuống mặt đất, lăn lông lốc rồi vỡ tung.

Mấy nữ sinh vốn đang sốt ruột đi phía sau Lục Dao chờ có cơ hội đi lên bắt chuyện đều trở tay không kịp trước cơn mưa này.

So với chuyện có thể nói vài câu với Lục Dao thì mấy cô gái này để ý tới lớp trang điểm của mình hôm này hơn, thét chói tai rất khoa trương, "Má ơi, trời mưa rồi!"

"Trời ơi, lớp trang điểm của tôi!"

"Tôi đi trú mưa đây, trời ạ, sao đột nhiên mưa lớn thế chứ!"

Lý Minh Châu đang định vươn tay lên che mưa, không ngờ cô chưa kịp làm gì thì trên đầu đã phủ một cái áo khoác.

Áo khoác Lục Dao có khóa kéo rất thuận tiẹn, cậu kéo xuống là cởi ra được, phủ lên đầu Lý Minh Châu.

Mưa to tầm tã rơi xuống khiến Lục Dao ướt như chuột lột như vừa tắm xong.

Lục Dao phủ áo lên đầu Lý Minh Châu, quyết đoán kéo cô vào lòng mình, lại lo áo khoác không che được mưa nên còn lấy tay che trên đầu cô, khom lưng ôm cô chạy vào khu giảng đường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!