Chương 16: Oắt con miệng hôi sữa phụng phịu

Chín giờ sáng, môn Văn đã thi được nửa tiếng.

Lý Minh Châu chuyên tâm làm bài, dưới chân cô đã có tám cục giấy vo tròn.

Cô làm như không biết gì, làm xong một đề sẽ lật qua trang khác. Lúc cô sang trang, cổ mọi người từ bốn phía đều duỗi tới như mấy con ngỗng trắng, cố gắng nhìn bài thi của Lý Minh Châu.

Khổ nỗi khoảng cách quá xa, mắt mọi người lại không tốt lắm, không thể trong tích tắc như thế mà nhìn được đáp án của Lý Minh Châu. Sau khi cô lật qua trang mới thì căn tin đồng loạt vang lên tiếng thở dài tiếc nuối.

Lục Dao thành thành thật thật ngồi yên được bốn mươi phút thì bắt đầu dở chứng, đầu tiên cậu cầm bút trong tay xoay một lát, xoay được năm sáu phút thì bắt đầu vẽ lên giấy thi. Lúc đầu Lục Dao chỉ tự chơi, tự tiêu khiển, nhưng chơi được một lát thấy không thỏa mãn liền dã tâm bừng bừng xâm phạm lãnh địa của Lý Minh Châu.

Đại tướng quân Lục Dao đầu tiên phái một đoàn quân cảm tử giấy vo viên lộc cộc lăn tới chỗ Lý Minh Châu, toàn bộ đều chết không có chỗ chôn, bị cánh tay Lý Minh Châu gạt một phát rớt hết xuống đất, kết cục chẳng khác nào mấy cục giấy người khác ném tới.

Lục Dao chưa từ bỏ ý định, đập bút lên bàn phát ra những tiếng có tiết tấu, cậu biết kéo vĩ cầm nên rất nhạy cảm với giai điệu, cầm bút gõ mà cảm giác như đang đánh trống Jazz.

Lý Minh Châu liếc cậu một cái.

Tuy hai người ngồi cùng bàn nhưng lại cách nhau cả mét.

Lục Dao thấy Lý Minh Châu nhìn qua thì biết mình đã thành công, mỉm cười đắc thắng.

Lý Minh Châu thở dài, không để ý tới cậu nữa, tuy Lục Dao quấy rầy cô nhưng vẫn có chừng mực, không phá cô làm bài.

Lúc thi Văn xong, thầy giáo rời đi, người đầu tiên ném giấy cho Lý Minh Châu là tên tóc vàng đẩy bàn ra, đứng lên, đến chỗ Lý Minh Châu ngồi xuống.

"Lý Minh, mày mù à, tao ném nhiều giấy cho mày như vậy mà mày không thấy sao?"

Lý Minh Châu lơ đẹp cậu ta, Tóc Vàng toan chụp lấy bả vai cô thì bị Lục Dao đá cái ghế vào người.

"Ai đó?"

Tóc Vàng bị đá ngã xuống đất mới thấy sắc mặt khó coi của Lục Dao.

Cậu ta vốn đang tức giận vì Lý Minh Châu không ngó ngàng tới giấy cậu ta ném, cơn giận tích tụ hơn một giờ mới đợi đến lúc thi xong, thầy giáo đi hết để dạy cho Lý Minh Châu một bài học.

Tóc Vàng tính hỏi trước xem vì sao Lý Minh Châu không chịu truyền đáp án cho mình, nếu cậu ta không nghe được câu trả lời vừa ý thì sẽ cho cô ăn quả đắng, cho cô hiểu chuyện này rất nghiêm trọng, sau đó ngoan ngoãn mà phối hợp với cậu ta khi thi Toán.

Nhưng Tóc Vàng vừa đi tới, chưa kịp tiến hành bước hỏi han thì đã bị đá nằm lăn ra đất.

Tóc Vàng bị đá cho ngu người, ngẩng đầu lên thấy Lục Dao đứng lên.

"Mẹ nó, ai mù?" Lục Dao nhíu mày.

Tóc Vàng là học sinh lớp Mười Một ban bình thường, thường ngày nghênh ngang tác oai tác quái trong lớp.

Nhưng lần này cậu ta đá phải ván sắt, gặp phải Lục Dao không những ương ngạnh kiêu ngạo mà còn có tính tình thiếu gia.

Tóc Vàng đứng dậy, nhìn Lục Dao đầy vẻ kiêng dè.

Tiếng tăm Lục Dao trong trường rất vang dội, gia thế bối cảnh không nói ai cũng biết nên hiển nhiên Tóc Vàng không thể không biết.

Cậu ta biết gia cảnh của Lục Dao, lại không biết mình gây thù với Lục Dao hồi nào.

Tóc Vàng có chết cũng không nghĩ ra Lục Dao gây gổ với mình là vì Lý Minh Châu.

"Tôi đâu có nói ai mắt mù." Tóc Vàng mở miệng, khí thế đã yếu đi một nửa.

Lục Dao nói, "Vô nghĩa, không lẽ là tao nói."

Yết hầu Tóc Vàng run lên, Lâm Quân Huy vọt tới khuyên can, "Anh Lục, làm gì thế, thi xong sao không đi ăn cơm?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!