Lý Minh Châu mang bữa sáng đi thẳng đến tòa nhà quốc tế.
Cô từng đến đó một lần nên vẫn nhớ rõ đường, đến ký túc xá thì lên thẳng phòng Lục Dao luôn.
Lần trước cô có thể nhốt Lục Dao trong phòng là do cô đã hỏi cô quản lý mượn chìa khóa, lần này cũng vậy. Cô tới nơi chỉ mới sáu giờ rưỡi, còn bốn mươi lăm phút nữa mới tới giờ tự học.
Bình thường Lục Dao phải ngủ đến bảy giờ mới dậy, huống hồ hôm nay là ngày thi đầu, tám giờ rưỡi mới phải có mặt, sớm như này làm sao có chuyện cậu đã dậy.
Lý Minh Châu biết tỏng nên cầm chìa khóa tự mở cửa luôn.
Cô không ở nội trú, nhưng nghe đám con gái trong lớp suốt ngày than phiền thì cũng biết được vài chuyện về ký túc xá nam.
Đặc biệt là cô bạn làm trong Ban kỷ luật Hội học sinh, mỗi tuần đều phải đến ký túc xá nam kiểm tra vệ sinh, lần nào nhắc đến chuyện này cô ấy đều có vẻ phẫn hận, vừa làm bộ nôn mửa vừa oán giận phòng lũ con trai chẳng khác gì bãi rác.
Có đôi tất nhét gầm giường cả tháng không giặt, có đầy chai nước uống xong không vứt đi (Lý Minh Châu cho rằng họ muốn gom lại bán ve chai), còn có mấy thứ mùi là lạ nữa, lúc mở cửa phải đeo mặt nạ phòng độc mới dám bước vào kiểm tra, chẳng thứ quái gở gì mà không có.
Kí túc xá nam bị nữ sinh hình dung như phó bản độ khó cấp địa ngục, Lý Minh Châu nghe nhiều mưa dầm thấm lâu, tùy ngoài mặt bình tĩnh nhưng thâm tâm cũng thấp thỏm.
Nhưng phòng ngủ của Lục Dao lại sạch sẽ ngoài dự kiến.
Lý Minh Châu mở cửa phòng Lục Dao ra, cửa vừa mở thì hơi lạnh xộc ra, cô ngẩng đầu lên nhìn: Máy lạnh đang mở.
Mặt Lý Minh Châu đen lại ngay lập tức, cô nghĩ thầm: Không muốn sống nữa chắc, thời tiết thế này mà còn mở máy lạnh!
Phòng Lục Dao kéo rèm kín mít, vô cùng tối tăm. Ngoại trừ hơi lạnh lúc ban đầu thì sau khi vào phòng cô còn nghe phảng phất mùi hương liệu. Cô nghĩ tới cái tính khùng khùng của Lục Dao, phòng bé tí mà còn đốt hương liệu, xa xỉ đến mức khiến người ta cạn lời.
Sàn nhà gỗ lim tương đối sạch sẽ, tủ quần áo mở một nửa, quần áo hơi lộn xộn nhưng là kiểu lộn xộn có trật tự chứ không phải bạ đâu vứt đó.
Trên tủ đầu giường bày đầy figure GK, phòng ký túc xá của Lục Dao ngập tràn hơi thở của cậu, trên bàn học còn có một máy tính chuyên dụng để cày game, giao diện vẫn mở, đang cập nhật một game võng du.
Lục Dao tùy tiện ngủ trên giường, chăn cũng không chịu đắp đàng hoàng mà kẹp dưới chân như gối ôm, cậu mặc áo thun cotton và quần sọt, mái tóc vùi dưới mấy cái gối tán loạn cả lên, có vài cọng thời ra ngoài.
Lý Minh Châu tính tới gọi cậu dậy, cách cô gọi người khác dậy rất thô bạo, chính là tốc chăn lên, đẩy người xuống đất.
Lý Minh Châu vốn định làm thế nhưng khi đứng ở mép giường thì lại đổi ý.
Khi Lục Dao ngủ trông không giống thường ngày lắm, vẻ sắc bén trên khuôn mặt đẹp đã biến mất, thay vào đó là sự dịu dàng ấm áp, cả khuôn mặt nhu hòa hẳn.
Vì thế Lý Minh Châu xốc chăn lên, ngập ngừng một lúc thì đổi thành vỗ lưng cậu.
"Lục Dao, dậy đi."
Lúc cô gọi, Lục Dao hình như không nghe thấy, Lý Minh Châu đành nhẫn nại kêu thêm mấy lần, Lục Dao lúc này mới có chút ý thức, hừ hừ mấy tiếng nhẹ như bông, toan trở mình ngủ tiếp.
Lý Minh Châu cáu gọi, "Lục Dao, dậy đi, nghe không hả?"
Lục Dao vùi đầu vào chăn, có vẻ như đã tỉnh nhưng vẫn không chịu dậy, cố đấm ăn xôi giãy giụa như con cá sắp chết lăn lộn trên giường, cất giọng mũi ngâm nga, "Tôi ngủ…….. thêm xí thôi…….."
Nói có mấy chữ mà ngân nga muốn lên đèo xổ dốc, âm cuối còn cao vút lên.
Đôi tay nhỏ nhắn của Lý Minh Châu không thể không run lên, cả tâm trí đều tràn đầy cái giọng nũng nịu thành quen của Lục Dao.
"Dậy đi! Tính tình kiểu gì thế!" Lý Minh Châu thẹn quá hóa giận, thực hành theo kế hoạch cũ: Cô kéo chăn Lục Dao một cái, Lục Dao liền theo đà lăn tới mép giường.
Áo thun của cậu cuốn lên trên, lộ ra cái eo đẹp và cơ bắp như ẩn như hiện trên thân thể thiếu niên đầy khiêu gợi nhưng vẫn còn nét thơ ngây.
Lý Minh Châu lạnh lùng nói: "……. Tính tình tiểu thư bị chiều hư quen, dậy đi!"
Cô tiện tay tắt máy lạnh đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!