Lý Minh Châu không ừ hử gì, rõ là chẳng buồn quan tâm đến chuyện đó.
Lục Dao rất ấm ức, mãi đến tiết tự học buổi tối cậu vẫn không dám tin Lý Minh Châu dám lơ cậu.
Trên thực tế Lý Minh Châu đã lơ cậu vô số lần, chẳng qua sau một ngày ngắn ngủi hai người chung sống hòa bình với nhau đã khiến cậu ngộ nhận rằng "Thật ra quan hệ của mình và tên kia cũng không có xung đột gì lớn", vì thế giờ Lý Minh Châu lơ cậu thì cậu bị tổn thương gấp bội.
Lục Dao ngồi cuối lớp, cứ hai phút lại lấy điện thoại ra nhìn một cái, tin nhắn đã gửi hơn mười cái mà chẳng nhận được bất cứ hồi âm nào.
Vương Miểu vừa mới quen một cô em, đang nhắn tin chim chuột nhau, vẻ mặt đâm đãng cứ ngồi cười thầm khiến Lục Dao bực bội.
Cậu không ăn được thì đạp đổ, đá một phát vào bàn của Vương Miểu.
"Anh làm cái gì thế?"
Vương Miểu bị cơn giận bất thình lình của Lục Dao dọa sợ, ngu mặt ra.
Ngô Thành rất biết nhìn sắc mặt người khác, thấy thế thì mở miệng, "Anh Lục, ai chọc anh?"
Mặt Lục Dao đen lại, Ngô Thành suy nghĩ một lát, hai ngày nay Lục Dao rất thân thiết với cái tên học lớp Mười Một kia, lập tức khép nép hỏi, "Có phải Lý Minh lại làm gì không?"
Lâm Quân Huy nghe thế thì bỏ điện thoại xuống, "Gần đây không phải hai người rất thân thiết sao, em cứ tưởng đã bỏ qua hiềm khích mà đối tốt với nhau chứ."
Lục Dao bợp đầu cậu ta, "Tốt cứt ấy!"
Lâm Quân Huy nghĩ: Hóa ra đã nghỉ chơi rồi.
Hôm khai giảng Lục Dao đã vội vàng đi bắt người, kết quả bắt được lại không đánh một trận xả giận. Thêm chuyện trong phòng y tế thì mọi người đều hiểu rõ, cậu đâu muốn đánh người, rõ ràng chỉ muốn tìm cảm giác tồn tại thôi! Nếu không phải Lý Minh là con trai thì bọn họ đều nghĩ Lục Dao muốn cua người ta.
Đám Vương Miểu nhìn thấu nhưng không nói toạc ra, với tính cách của Lục Dao thì không thể nói thẳng được, nếu không cậu sẽ trở mặt không quen biết.
"Lục Dao, ngoài cửa có người kiếm cậu!" La Mạn Văn đứng trên bục giảng gào lên.
Cậu ta gào rất lớn, khiến cả lớp vốn đang nhốn nháo chợt im lặng nhìn ra cửa.
Đứng ngoài cửa lớp là một cô gái xinh đẹp, mặc váy đồng phục, tóc chải ngay ngắn như thác đổ sau đầu.
"Mẹ nó, là Phương Tiểu Thi!" Ngô Thành kinh ngạc kêu lên.
"Ai cơ?" Lục Dao nghi hoặc.
"Lục Dao, anh giỡn đó hả, anh không biết Phương Tiểu Thi sao?"
Đúng là Lục Dao không biết.
"Tôi phải biết cô ta à?" Lục Dao hờ hững nói.
Ngô Thành nghĩ tới tính cách của Lục Dao, là tên cao ngạo từ trong xương, ngay cả nữ thần Phương Tiểu Thi ngàn người theo đuổi mà cậu ta cũng không buồn quan tâm!
"Phương Tiểu Thi là Hội trưởng Hội văn nghệ học sinh, là hoa khôi trường mình, học lớp Mười Một!" Ngô Thành nhanh chóng phổ cập kiến thức cho cậu.
Lục Dao nói, "Hội học sinh tìm tôi làm gì?"
Thấy cậu đúng là không hiểu, Ngô Thành "ây da" một tiếng, làm mặt quỷ nói, "Ai biết có phải Hội học sinh tìm anh không, nói không chừng là người ta lấy danh nghĩa hội học sinh để tìm anh thôi!"
Lục Dao thờ ơ liếc ra cửa, Phương Tiểu Thi yên lặng đứng đó, mắt không nhìn ngang liếc dọc gi cả.
Lâm Quân Huy hâm mộ nói, "Đệt mợ…… Có phúc quá……"
Ngô Thành nói thêm, "Phương Tiểu Thi vô cùng kiêu ngạo, xưa giờ chưa bao giờ đến lớp khác tìm nam sinh đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!