Chương 110: PHIÊN NGOẠI 12: HỌP LỚP (1)

Chuyện họp lớp, Lục Dao đã thấy trong nhóm Wechat mấy lần.

Tuy hồi cậu học cấp Ba đã bỏ học giữa chừng để làm game thủ, nhưng với độ nổi tiếng năm đó của cậu thì chuyện được thêm vào nhóm chat của bạn học cũng là điều dễ hiểu.

Nhóm chat này không phải là cậu chủ động gia nhập mà do gần đây không biết Ngô Thành làm sao lại tìm được phương thức liên lạc của cậu, kéo cậu vào trong nhóm Wechat.

Những bạn học ngây ngô năm xưa giờ đều thành gia lập nghiệp, ảnh đại diện không còn ai để mấy tấm làm mặt ngầu hay trẻ trâu nữa mà đều thay bằng ảnh chó mèo, cảnh trong phim hoạt hình hay con cái của chính mình.

Mấy hôm trước, khi Lục Dao vào nhóm nhận được sự hoan nghênh nhiệt liệt.

Mấy cô gái ngày xưa rất nhút nhát, yêu thầm Lục Dao mà không dám nói, giờ đứng tuổi thì mặt cũng dày lên, không biết xấu hổ gì cả mà cứ tag tên cậu, ào ào tỏ tình, nói Lục Dao chính là "nam thần mặc áo sơ mi trắng" trong lòng các cô ấy một thời.

Rõ là đùa rất vui.

Lục Dao bị mấy cô nàng tag tên vẫn lạnh lùng hệt như hồi cấp Ba, không ngó ngàng đến ai.

Nhóm chat ầm ĩ được mấy ngày thì đến sáng nay, La Mạn Văn chợt đề xuất: Họp lớp đi.

Lục Dao vẫn nhớ rõ La Mạn Văn, năm đó cô ta và cậu cùng tặng khăn quàng cổ cho Lý Minh Châu, Lục Dao còn từng lén chửi cô ta là con nhện thành tinh.

Ý kiến của La Mạn Văn lập tức nhận được rất nhiều sự tán đồng.

Vừa hay tháng sau trường Trung học số Một sẽ kỷ niệm một trăm năm thành lập trường, mọi người họp lớp xong còn có thể về trường thăm thầy cô, một công đôi việc.

Lục Dao giờ đang bận trông con. Năm nay Lục Tưởng năm tuổi, cực kỳ thông minh, tính tình giống hệt Lý Minh Châu, mới nhỏ mà đã bắt chước mẹ nó, cả ngày hiếm khi nói cười.

Có đôi khi cậu bé còn làm mặt lạnh, dạy dỗ cả Lục Dao.

Lục Niệm vừa lên hai, chưa nói sõi, nhưng cũng thể hiện được mình muốn gì.

Bạn nhỏ Lục Niêm trông trắng trẻo mềm mại, mắt lại to, khuôn mặt hao hao Lý Minh Châu.

Lục Dao cưng chiều con gái vô cùng, mỗi ngày đều ôm khư khư không chịu thả bé xuống đất đứng.

Cho dù chơi game cũng ôm bé trong ngực.

Trên bàn, điện thoại vẫn rung không ngừng.

Trong nhóm chat đã hiển thị mấy chục tin nhắn.

Từ lúc sáng La Mạn Văn và Ngô Thành nhắc tới chuyện họp lớp thì bọn họ vẫn bàn bạc tới tận bây giờ.

Trong đó cũng có nhiều lời bàn về Lục Dao.

Đúng kiểu "tuy anh đây đã thoái ẩn giang hồ nhưng trên giang hồ anh vẫn là truyền thuyết".

Năm đó khi cậu và Lý Minh Châu kết hôn có đăng tin trên Weibo, sau đó xuất phát từ ý nghĩ riêng, chủ yếu là Lục Dao muốn bảo vệ sự riêng tư của Lý Minh Châu, nên tấm ảnh kết hôn vừa công khai đã bị xóa đi ngay.

Đám Ngô Thành cũng biết chuyện Lục Dao là game thủ, dù sao hồi đó ngành Esport cũng rất phát đạt, quảng cáo của Lục Dao lan tràn mọi nơi, muốn không biết cũng khó.

Song mấy năm trước có một số người biết cậu chơi game thì cũng không mấy quan tâm.

Esport dù sao cũng không phải giới giải trí, chủ yếu tập trung vào nhóm tuổi thanh thiếu niên chứ không phủ sóng rộng khắp, nếu ai không chú ý tới ngành này thì cũng không biết Lục Dao.

Hơn nữa chuyện Lục Dao kết hôn khi ấy chỉ nóng sốt mấy ngày đầu, sau đó Lý Minh Châu đã áp chế tin tức nên mọi người cũng dần dần quên lãng.

Những bạn học hồi đó không theo dõi Lục Dao thì đến giờ vẫn không biết tình trạng hôn nhân của cậu.

Nhưng cũng có thể đoán ra, ở tuổi này, nếu kết hôn sớm thì con cũng đã học Tiểu học.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!