Chương 11: Khoa phụ đi tìm mặt trời

Lục Dao lại làm trò y hệt như lúc sáng, bắt giặc phải bắt vua trước, dẫn Dương Hoan đi.

Tuy bây giờ là giờ tan trường nhưng KFC không đông khách mấy vì phần lớn phụ huynh không muốn dẫn con tới ăn loại "đồ ăn rác rưởi" này.

Lý Minh Châu trước khi vào quán còn cố dọa Dương Hoan, "Gà KFC có sáu chân đó."

Dương Hoan vui sướng nói, "Nhiều chân như vậy ạ? Vậy mình ăn được nhiều hơn rồi!"

Lý Minh Châu nghe vậy thì đứng hình một lúc.

Suy nghĩ của con nít mười tuổi rất quái gở, sao cô đoán được chúng nghĩ gì chứ.

Lục Dao tìm bàn ngồi xuống, Lý Minh Châu phòng cậu như phòng cướp.

Cậu lờ đi như không thấy, rất hào phóng với chị em Dương Hoan và Dương Nhạc, tỏ ý muốn ăn gì cứ gọi hết.

Hai chị em tuy xuất thân nông thôn nhưng cũng rụt rè ngoan ngoãn, Lục Dao mời chúng ăn, hai người cũng không tham lam gọi hết các món, chỉ thẹn thùng gọi thứ chúng muốn ăn nhất.

Lục Dao nhíu mày, "Gọi ít vậy ăn đủ no sao?"

Dương Hoan gật đầu, "Cảm ơn anh, vậy là no rồi ạ."

Lục Dao nghĩ thầm: No gì mà no, nãy còn nhìn thực đơn muốn rớt tròng mắt ra mà.

Lục Dao đi gọi đồ ăn, trí nhớ của cậu rất tốt, cậu gọi hết mấy món lúc nãy trong thực đơn mà Dương Hoan và Dương Nhạc nhìn hoài không thôi.

Lúc cậu quay lại bàn bưng theo một khay ngồn ngộn đồ ăn.

Dương Hoan nhút nhát hỏi trong kinh ngạc: "Nhiều vậy ạ……."

Lục Dao nói, "À, anh muốn ăn."

Lý Minh Châu chẳng tỏ vẻ gì, cô nhìn chằm chằm mấy món ăn, không nói chuyện.

Dương Hoan thận trọng nhìn Lý Minh Châu, mãi đến khi Lý Minh Châu gật đầu cô bé mới cẩn thận cầm gà viên KFC mình thèm đã lâu, đút cho em trai một miếng, chính mình một miếng, nhai rất chậm rãi như thể muốn giữ lại hương vị đó trong miệng mãi không thôi.

Lục Dao nói, "Sao cậu không ăn?"

Lý Minh Châu đáp, "Không đói."

Lục Dao nghĩ thầm: Cút đi!

Cậu lấy ngay một cái hamburger nhét vào tay Lý Minh Châu, "Đừng nói cậu không thích ăn món này chứ?"

Trước giờ Lý Minh Châu đã từng ăn mấy thứ "xa xỉ" như KFC đâu mà biết thích hay không.

Lục Dao nói, "Cậu không phải muốn nói chuyện với tôi sao, giờ tôi sẽ nói chuyện với cậu, nhưng cậu ăn trước đi đã."

Lý Minh Châu chần chờ nhìn cậu, vẫn không ăn.

Lục Dao nhíu mày, "Làm như tôi hạ độc bên trong không bằng!"

Lý Minh Châu: ………..

"Cậu người lớn tí được không hả Lục Dao?"

"Bớt nói nhảm, mau ăn đi, ăn xong rồi nói, tôi không quên mấy chuyện đó, giờ cũng không tính bỏ qua cho cậu đâu."

Lý Minh Châu nhìn dáng vẻ giận dữ đùng đùng của cậu mà chả thấy sợ chút nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!