Bà cụ Vương nói: "Dao Dao, lại đây con, đây là thầy giáo con!"
Lục Dao nhỏ như gặp kẻ thù, mặt mày căng thẳng, lúc xuống lầu còn đi cùng tay cùng chân.
Bà cụ Vương buồn bực: "Dao Dao, con làm sao thế?"
Lục Dao nhỏ bây giờ trông chẳng khác nào đang đi lên pháp trường, bà cụ Vương sống chung với cậu đã lâu, đương nhiên phát hiện sự khác thường của cậu.
"Bị cảm à?"
Lục Dao nhỏ máy móc nói: "Không ạ, lạnh quá nên người cứng ra thôi."
Bà cụ Vương nhìn trời tháng Sáu nắng chói chang ngoài cửa, không hiểu lạnh chỗ nào.
Lục Dao nhỏ nhận ra mình nói sai, vội sửa miệng, ấp úng như gà mắc tóc, giấu đầu hở đuôi: "Máy lạnh trong phòng mở lớn quá!"
Kiếm cớ tỉnh bơ.
Cô Trương cầm chiếc điều khiển máy lạnh lên, nghiên cứu một lúc, nói: "Hăm sáu độ, đâu có lớn!"
Lục Dao nhỏ thẹn quá hóa giận: "Cô Trương! Cô không đi nấu cơm à?"
Cô Trương nói: "Rồi, rồi! Dao Dao muốn ăn gì nào?"
Bà cụ Vương nghe vậy bèn hỏi: "Thầy Lý muốn ăn gì?"
Lý Minh Châu lễ phép từ chối: "Không cần đâu ạ."
Bà cụ Vương nhiệt tình: "Ở đây cùng ăn đi, sắp tới giờ cơm rồi!"
Lý Minh Châu nói: "Không cần ạ."
Lục Dao gắt gỏng: "Cậu ta đã bảo không ăn mà, bà làm gì thế?"
Câu này vừa thốt ra, bà cụ Vương chưa kịp phản bác thì một cục giấy đã bay từ trên lầu hai xuống, chọi trúng đầu Lục Dao nhỏ.
Lục Dao nhỏ bị chọi ngu người.
Quay đầu nhìn lại.
Lầu hai không có ai.
Trống không.
Lục Dao nhỏ quay đầu lại nói tiếp, "Không ăn thì thôi… Đệt!"
Lúc này là cái hộp bút màu hồng rơi xuống, nện phải vai cậu.
Lý Minh Châu nhíu mày, nhìn về phía lầu hai suy tư.
Lục Dao nhỏ mặt đen thui.
Bà cụ Vương nói: "Vậy…"
"Để cậu ta ở đây ăn đi!" Lục Dao nhỏ dường như nghiến răng nghiến lợi mà nói câu này.
Bà cụ Vương: "Không phải vừa rồi con…"
Lục Dao nhỏ tức giận: "Con sợ con mà nói thêm thì cái dương cầm trên lầu sẽ bay xuống mất! Anh đây còn chưa muốn chết trẻ như vậy!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!