Chương 10: Đạp xe chở cậu đi

Lục Dao cứng họng, như bị điện giật rụt tay lại.

Lúc cậu vừa chạm vào tay Lý Minh Châu, bàn tay trắng nõn gầy gò, ấm áp của cô suýt nữa khiến lòng bàn tay cậu bị bỏng luôn.

Lý Minh Châu xưa giờ không để ý mấy chuyện lông gà vỏ tỏi như thế, không nhận ra vẻ khác thường của Lục Dao, cô nói, "Lục Dao, cậu uống lộn thuốc à?"

"Cậu không uống lộn thuốc sao gần đây đối tốt với tôi thế, cáo chúc Tết gà à?"

"Tôi thích thế nào thì làm thế đó, thích che chở ai thì che chở, thì đánh ai thì đánh, cậu không quản được tôi." Lục Dao cãi lại.

Lý Minh Châu đầu hàng, "Được, được rồi được rồi, cậu giỏi, cậu là đại ca, cậu quyết định."

Cô vừa đầu hàng vừa lui về sau, "Vậy đi, cậu như thế nào đúng là tôi không quản được, nhưng tôi thế nào thì tôi có thể quản được."

Lục Dao nhìn cô chằm chằm, Lý Minh Châu nói, "Nếu cậu muốn kiếm người chơi trò gia đình, được thôi, trường học lớn như vậy, cậu kiếm ai tôi cũng không quan tâm, nhưng đừng tìm tôi, tôi rất bận, không giống như cậu."

Lục Dao không nói gì.

Lý Minh Châu nói, "Tôi không có hứng chơi với cậu, cậu đừng kiếm chuyện với tôi nữa, được chứ?"

"Chiều học xong cậu rảnh không?" Lục Dao chen vào hỏi một câu.

"Cậu hiểu tiếng người không vậy?" Lý Minh Châu nhíu mày.

"Vậy là rảnh." Lục Dao sờ cằm.

"Không rảnh, chiều tôi có việc rồi, cậu tự chơi đi." Lý Minh Châu ngẫm nghĩ rồi nói thêm, "Tôi phải đến trường Tiểu học Thiên Thành."

"Thích ăn mì hay ăn cơm?"

"Không ăn, tôi đã nói tôi có việc…"

"Vậy ăn mì đi."

"Mì khó ăn lắm."

"Ờ, ăn cơm cũng được."

Lý Minh Châu lấy lại tinh thần, tức muốn hộc máu, "…….. Lục Dao! Đầu cậu úng nước hả?"

Lục Dao gào lên, "Mời cậu ăn cơm mà sao cậu lắm chuyện thế?"

"Ai mượn cậu mời?"

Lục Dao nói, "Cậu quản được tôi chắc?"

Cậu nói xong, không cho Lý Minh Châu thời gian phản bác, chân dài rảo bước, "Đừng mong chuồn được, hôm nay Thái hậu Ngô bắt tôi dọn dẹp thư viện nên tôi có thể nhìn chằm chằm cửa lớp cậu suốt ngày đấy."

Lý Minh Châu bị cậu chọc điên, "Lục Dao!"

"Đừng gào nữa, tôi sắp điếc tai rồi, đàn ông đàn ang mà sao giọng cao vút vậy không biết nữa……" Lục Dao lẩm bẩm một câu.

Lý Minh Châu câm miệng.

Cô và con trai bình thường về bản chất không giống nhau, lúc gằn giọng còn có thể đục nước béo cò giả thành giọng thiếu niên nhưng khi cao giọng thì giọng sẽ mảnh hơn.

Lục Dao trước khác nay khác, như thể đang xài thủ đoạn cây gậy và củ cà rốt. Lý Minh Châu thấy Lục Dao bất thình lình ân cần với cô như vậy thì nổi hết da gà, nghĩ sao cũng thấy không ổn.

Suốt buổi chiều, trừ việc nghe giáo viên giảng bài thì cô dành hết thời gian để phân tích tại sao Lục Dao bỗng khác thường như vậy, thầm nghĩ có khi ông nội này chắc tìm đâu được một tên quân sư bày mưu tính kế cho cậu ta, nếu không sao cô lại không thể nhìn thấu hành động quái gở của cậu chứ!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!