Chương 9: Ôn Hàn x Giang Trác

Nhìn hai viên kẹo sô cô la trong tay, trái tim Ôn Noãn chợt hẫng…

Cô kinh ngạc nhìn về phía Giang Trác: "Vì sao?"

"Không vì gì cả."

Chỉ là ban nãy, khoảnh khắc nhìn thấy "cậu" bùng nổ, Giang Trác như nhìn thấy hình ảnh bản thân mình năm xưa đã từng vùng vẫy đến rách đầu chảy máu trong bóng tối mà thôi.

Từ nhỏ, cậu đã có thói quen đem kẹo bên mình, gặp chuyện không vui sẽ lấy kẹo ra ăn.

Lần đầu tiên ăn là lúc nhìn thấy người phụ nữ được gọi là "mẹ" kia, bà ta thực sự rất đẹp, da trắng như tuyết, tóc dài đến eo, khí chất tuyệt đỉnh.

Lần đầu tiên nhìn thấy mẹ mình, Giang Trác rất kinh ngạc.

Dì viện trưởng đã nói với cậu rằng đó là mẹ của cậu, tới đây đưa cậu đi làm hộ khẩu. Khoảnh khắc đó, Giang Trác vui sướng đến nhường nào, cậu có mẹ, hơn nữa đó còn là một người mẹ vô cùng xinh đẹp.

Thế nhưng lúc cậu dè dặt đi tới trước mặt bà, người phụ nữ ấy lại lạnh nhạt nhìn cậu một cái, sau đó lập tức dời mắt đi, nói một câu mà đời này cậu phải khắc cốt ghi tâm—

"Đưa nó đi đi!"

Cậu vội vàng lùi lại một bước, không biết bản thân đã làm sai chuyện gì.

Sau đó, viện trưởng viện phúc lợi phải khẩn cầu hết lần này đến lần khác, mẹ mới xuôi xuôi, đồng ý dẫn cậu đi công viên chơi.

Có điều, không phải dẫn cậu mà là dẫn con trai của bà ta đi.

Giang Trác chỉ có thể đứng cách hơn 10 mét, nhìn mẹ mình đưa một đứa trẻ khác chơi cầu trượt.

Viện trưởng viện phúc lợi đứng bên cạnh cậu, bảo cậu qua đó chơi cùng, chân cậu lại như mọc rễ, không hề động đậy.

Sau đó, mẹ mua kem cho con trai mình, nhưng lại không mua cho Giang Trác. Dì viện trưởng thấy Giang Trác tội nghiệp bèn mua sô cô la cho cậu. 

Giang Trác vừa khóc vừa ăn sô cô la, ăn đến nỗi miệng dính đầy cacao.

Thằng nhỏ kia còn chỉ về phía cậu, cười cậu ở bẩn.

Giang Trác khóc hỏi thằng nhóc có muốn ăn không.

Mẹ vội vàng chạy tới, ôm thằng nhóc kia lên rồi quay người rời đi, chỉ ngoảnh đầu nhìn cậu một cái, trong mắt tràn ngập sự căm hận.

"Tránh người đó xa một chút."

"Tại sao vậy mẹ?"

"Ghê tởm."

Trái tim của Giang Trác như bị đầu thuốc lá dí vào.

Hai chữ "ghê tởm" này đã khắc sâu vào linh hồn cậu.

Giang Trác hung hăng vứt sô cô la trong tay xuống đất rồi đạp lên, hung hăng đạp… 

Từ đó về sau, Giang Trác liền trở thành một đứa nhóc xấu xa khiến người người chán ghét, người người sợ hãi.

Ngay cả viện trưởng viện phúc lợi cũng khó kìm kẹp được cậu.

Ban nãy, cảnh tượng cô bị cha mình đá, và cả ánh mắt thất vọng của cô giống cậu đến nhường nào.

Tiếng Ôn Noãn sột soạt gỡ giấy gói kẹo ra đã cắt ngang dòng suy tư của Giang Trác, cô cho kẹo vào miệng, nhấm nháp: "Ngon lắm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!