Chương 8: Đừng-chọc-tôi

"Cậu nói xem, có phải cậu ta bị khùng không." Sau khi tan học, Ôn Noãn kể cho Phương Triết Hàn nghe trải nghiệm tối hôm trước.

"Trùm trường thì nó phải khác, người bình thường chẳng ai dám đụng, riêng cậu cứ phải xấn xổ lao vào người ta."

Cô từ tốn nói: "Hơi tò mò ấy mà, muốn tìm hiểu kỹ hơn về người này."

Phương Triết Hàn nghiêng mắt nhìn chằm chặp Ôn Noãn, nhìn đến nỗi trong lòng cô cảm thấy ngưa ngứa: "Cái gì!"

"Trong sách giáo dục giới tính thanh thiếu niên có viết, nảy sinh sự tò mò với người khác giới là biểu hiện manh nha của t! nh d*c."

Ôn Noãn thuận miệng hỏi: "Còn nếu nảy sinh sự tò mò với người cùng giới thì sao?"

"Thì chứng tỏ bông hoa nào đó đang ngứa ngáy chứ sao."

(lời người dịch: hoa cúc á)

Ôn Noãn: "…"

Bó tay, chả giao lưu nổi với đám con trai các cậu.

Đi ngang qua cửa hàng thực phẩm ngoài trường, Ôn Noãn nhớ tới que kem trong mồm Giang Trác hôm qua, quyết định mua một cây, bóc một nửa đưa cho Phương Triết Hàn.

Phương Triết Hàn vui vẻ nhận lấy: "Hồi trước cậu đâu có thích ăn mấy đồ ăn vặt kiểu này."

"Tôi thay đổi rồi."

Cô lơ đãng ngậm que kem, chậm rãi tản bộ trên đường, làm cho con gái xung không nhịn được ngoái đầu lại nhìn.

Dạo gần đây, "Ôn Hàn" thực sự càng ngày càng chất, hành động trẻ con như ăn kem mà cũng có thể toả ra khí chất mỹ thiếu niên dễ thương được.

Phương Triết Hàn cũng học theo Ôn Noãn ngậm que kem trong miệng, nhưng đến lượt cậu ta thì nhìn chẳng khác gì cương thi thái giám đang lè đầu lưỡi dài ngoằng trong phim cương thi của Hồng Kông thập niên 80.

"Ôn Hàn" bây giờ, đúng là một cái máy phóng điện biết đi với chị em.

Không, không chỉ có con gái mà ngay cả con trai cũng nhìn theo "cậu", không khỏi cảm thấy rạo rực.

"Triết Hàn, giúp tôi nhớ lại một chút, trong khoảng thời gian tôi xảy ra chuyện có từng nhắc tới điều gì không?" Ôn Noãn nhai que kem, hỏi Phương Triết Hàn.

Phương Triết Hàn nhìn Ôn Noãn, khó hiểu hỏi: "Thực sự không nhớ được gì sao?"

"Tôi chỉ nhớ cậu nợ tôi 200 tệ thôi."

"Con bà nó, cậu quên luôn đi!"

Phương Triết Hàn nghĩ nghĩ, nói: "Tôi nhớ mấy tháng trước, cậu từng nói cậu đang làm một việc lớn, nếu như việc này có thể thành công, bố cậu sẽ không coi thường cậu nữa, cậu sẽ trở nên có triển vọng hơn tên Ôn Thừa Nghiệp kia."

Ôn Noãn đột nhiên dừng bước, kinh ngạc hỏi: "Rốt cuộc tôi có nói đó là chuyện gì không?"

Phương Triết Hàn lắc đầu: "Cậu nói sau khi thành công, tôi tự khắc sẽ biết, nhưng chưa được mấy ngày, cậu đã bị thương nằm trong viện rồi."

Lông mày Ôn Noãn khẽ cau lại.

Nếu như dựa theo những gì Phương Triết Hàn đã nói, vậy vụ tai nạn của Ôn Hàn có lẽ không chỉ đơn giản là ân oán giữa học sinh với nhau mà còn có liên quan tới cái "việc lớn" mà anh ấy đang làm kia?

Đầu mối càng lúc càng trở nên phức tạp hơn.

"Còn gì nữa không, ví dụ lúc trước "tôi" đã từng nói những điều gì, đã từng tiếp xúc với người nào, hoặc là đã làm những chuyện kỳ quặc gì."

Phương Triết Hàn nhún nhún vai: "Có nhiều chuyện cậu không nói cho tôi lắm, cậu bảo tôi không kín miệng, sẽ phá hoại kế hoạch của cậu mất."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!