Ôn Noãn nhận được cuộc gọi từ Phương Triết Hàn, nói là tối nay các anh em hẹn nhau ra quán bar, ăn mừng "anh ấy" đại nạn không chết, lành bệnh về trường.
Ôn Noãn vẫn còn nhớ lời dặn dò của Giang Trác, buổi tối đừng ra ngoài lung tung.
Có điều cô lại đổi ý, lời dặn của Giang Trác chỉ dành cho người tay trói gà không chặt như Ôn Hàn mà thôi.
Được rồi, ra ngoài nào!
Cô là một người không sợ trời không sợ đất, không sợ người khác tìm đến cửa báo thù, chỉ sợ bọn họ không tới.
8 giờ tối, Ôn Noãn lấy ra một chiếc áo khoác dài màu đen trong tủ quần áo của anh trai, mặc một chiếc quần ôm chân, đi boots Martin ra ngoài.
Cô ăn mặc như vậy nhìn rất giống hắc y nhân đi trong đêm ngầu lòi.
Trên đường đến quán bar, có không ít thiếu nữ ngoái đầu lại nhìn.
Tiểu cưa cưa đẹp trai thì nhiều lắm, tiểu cưa cưa đẹp trai lại có style cũng không ít, tiểu cưa cưa vừa đẹp trai, vừa có style, vừa có khí chất, tuyệt đối chính là cực phẩm nhân gian.
Đêm nay, toàn thân Ôn Noãn toả ra khí chất lạnh lùng, đi vào quán bar, tuyệt đối chính là kiểu phóng điện khắp nơi.
Hai bên đường quán bar là các thể loại pub bật EDM xập xình, mặc dù mở ra với mục đích kinh doanh nhưng khách không nhiều, tương đối yên tĩnh.
Phương Triết Hàn gửi định vị cho Ôn Noãn, quán bar bọn họ tụ tập có tên là… Bí Cảnh.
Một cái tên thật văn nghệ.
Dựa theo định vị, Ôn Noãn tìm được quán bar Bí Cảnh này, Phương Triết Hàn đang đợi cô ở cửa.
Ôn Noãn mặc một chiếc áo khoác đen nghiêm túc, hệt như đặc công cao cấp trong phim hành động Mỹ vậy, ngầu chết mất.
"Á đù Hàn ca, dạo này cậu đổi phong cách hả?"
Hồi trước, Ôn Hàn theo style bóng lộn hoa hoè hoa sói, cho nên được đặt biệt danh là: chim công.
Ôn Noãn kéo kéo cổ áo, nói: "Sau này xin hãy gọi là ông Hàn."
Phương Triết Hàn nhìn bóng lưng tiêu sái của Ôn Noãn, độ ngầu 10/10!
Quán bar rất sôi động, có mấy cậu con trai ăn mặc loè loẹt ngồi bên ghế sofa hình tròn, người thì xỏ lỗ tai, người thì nhuộm tóc, có người còn xăm mình… So với bọn họ, mái đầu xoăn tự nhiên của Phương Triết Hàn trông rất bình thường.
Vật họp theo loài, người phân theo nhóm, đây đều là những anh em tốt nhất của Ôn Hàn.
Những người này thường thích tụ tập trên đường phố chơi trượt ván, rủ rê nhau đứng trước đầu hẻm hút thuốc, còn thích quay video tiktok giả bộ ngầu lòi đẹp trai, có không ít fans, cư dân mạng đặt biệt danh là: gia tộc ung thư.
Nhìn đám yêu ma quỷ quái có mặt tại đây, Ôn Noãn sâu sắc cảm giác được ông anh mình đang trên con đường trẩu tre một đi không trở về.
Hèn gì ông ba méo ưa ổng, bộ dạng thế này… ước chừng thêm hai năm nữa, ông nội cũng bị ổng chọc tức cho xuất huyết não thêm vài lần.
Cậu con trai bên cạnh Lâm Xán để đầu undercut, tóc mái che đúng một nửa con mắt.
Cô nhìn chằm chặp cái vị đầu undercut này rất lâu, nhưng mãi mà vẫn không tìm thấy con mắt bị che khuất đi.
Không cần dùng một mắt, thực ra… có thể tặng cho người có nhu cầu mà.
Đầu undercut tự châm thuốc cho mình, sau đó lại dùng đầu thuốc định châm lửa cho Ôn Noãn, Ôn Noãn lùi lại, vội vàng xua tay: "Cảm ơn, không cần."
Đầu undercut thật là một tên nhóc hăng hái, chưa gì đã mở tiktok lên bắt đầu tự quay video.
Mặc dù cảm thấy muốn nhỏ keo 502 vào mắt, nhưng Ôn Noãn vẫn không nhịn được nhìn về phía cậu ta, cậu ta ngồi ủ hồi lâu, cuối cùng, khoé mắt cũng nặn ra được một giọt nước mắt lóng la lóng lánh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!