(Phần truyện của Ôn Hàn nên Ôn Hàn sẽ gọi là "cậu" nha)
Trên đường Ôn Hàn trở về nhà, trong lòng còn đầy nghi hoặc.
Thời gian mười mấy năm, cảnh vật của Bắc Thành cũng có thể gọi là biến hóa nghiêng trời lệch đất, cậu nhìn hai bên đường hoàn toàn giống với cảnh tượng của thời cấp ba.
-
--ĐỌC FULL TẠI ---
Chẳng lẽ thật sự cậu đã nằm mơ được trở về thời cấp ba?
Nghĩ đến điều này, Ôn Hàn lại hung hăng nhéo mình một cái, đau đến nhe răng nhếch miệng, nhưng vẫn không tỉnh mộng.
Rốt cuộc là chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
Bất tri bất giác, Ôn Hàn đã đi đến ngôi nhà cũ của nhà họ Ôn. Nhưng rất kỳ quái, căn nhà cũ vắng lặng vậy mà đèn đuốc sáng trưng.
Ôn Hàn nhíu mày, nghĩ chắc là mẹ về rồi, hoặc là trong nhà có khách?
Cậu đi vào sân, liền nghe thấy sân sau có tiếng sủa của con chó lông vàng, cậu men theo âm thanh, tò mò đi đến sân sau, thình lình phát hiện một cô bé tóc đuôi ngựa mặc bộ quần áo thể thao màu trắng, đang khua tay múa chân đánh một bộ liên hoàn quyền.
Thân thể cô bé thẳng tắp, khung xương nhỏ, nhưng lại vô cùng có lực, khí chất càng hiên ngang như gió.
-
--ĐỌC FULL TẠI ---
"Đệt."
Ôn Noãn nghe thấy động tĩnh liền dừng luyện võ, nghi hoặc quay đầu nhìn, thấy khuôn mặt Ôn Hàn đầy kinh ngạc thì nhíu mày, không khách sáo nói: "Sao thế, không quen em à?"
Ôn Hàn chỉ vào cô, la lớn: "Sao em lại về?"
Ôn Noãn cầm khăn lông lau mồ hôi: "Đây là nhà em, thế nào, em không thể về, hay là anh không mong em về?"
Cô nhóc bây giờ vẫn y hệt con nhím, Ôn Hàn đuổi theo cô vào nhà: "Ý của anh là anh không biến thành người thực vật, em trở về làm gì?"
Ôn Noãn giơ tay sờ trán cậu: "Mới hai năm không gặp, anh trai em bệnh cũng không nhẹ."
Diêu Mạn Chi bưng một tô thịt vịt hầm nóng hổi từ trong phòng bếp đi ra, nói với Ôn Hàn: "Tiểu Hàn, con không phải nhắc tới nhắc lui chuyện đi đón em gái con trở về sao, bây giờ được như ý rồi đó."
"Mẹ, sao lại như vậy, nó trở về làm gì?"
"Em giống con, sang năm thi đại học, về để sắp xếp lớp học."
"Nó học ở trên núi không phải rất tốt sao?"
"Mẹ, con đã nhìn ra rồi." Ôn Noãn bĩu môi: "Anh hoàn toàn không chào đón con."
"Không phải… Anh…"
Trong lòng Ôn Hàn quá rối loạn, không hiểu chuyện gì, cũng không rõ hiện tại là tình huống gì.
Nếu cậu không bị thương, theo lý mà nói thì em gái sẽ không trở về, nhưng hướng đi của tình tiết lại không phát triển theo quỹ đạo của quá khứ.
"Được rồi, được rồi, hai đứa các con rõ ràng gặp không được mà xa cũng không xong. Gặp nhau thì cãi nhau rùm beng, xa nhau lại nhớ."
Diêu Mạn Chi bất đắc dĩ nói: "Nhanh đi rửa tay ăn cơm đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!