Chương 64: cuối

Một đêm kia, gió nhẹ lay động màn cửa.

Chiếc giường đó có giếng trời nho nhỏ [1] nhìn được bốn hướng, ánh mắt Ôn Noãn mê ly nhìn bầu trời điểm đầy sao. Cô có thể cảm giác được lúc nhẹ nhàng lúc sóng trào mãnh liệt từ bốn phương tám hướng ập đến, nhấn chìm toàn bộ thân thể và linh hồn cô.

[1] giếng trời: cửa sổ trên trần nhà

Trong khoảnh khắc cơn sóng bao trùm dãy đá ngầm đó, tay cô gắt gao nắm chặt tấm chăn mềm mại, mu bàn chân duỗi thẳng, từng đợt sóng điện tê dại chạy dọc sống lưng, bùng nổ trong đầu.

-

--ĐỌC FULL TẠI ---

Cô mơ mơ hồ hồ thiếp đi mấy lần, lại tỉnh giấc mấy lần, không hay biết gì, thậm chí cô còn nghi ngờ Giang Trác thức trắng cả đêm, điên cuồng giày vò cô.

Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, Ôn Noãn cảm nhận được có đầu ngón tay lành lạnh ôm lấy cô, nhưng cô thật sự quá mệt mỏi, đến sức lực để mở mắt cũng không có, lại nặng nề chìm vào cơn mộng mị.

…….

Ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu rọi, Ôn Noãn mở mắt ra, liền nhìn thấy ngũ quan anh tuấn của cậu gần trong gang tấc.

Chàng trai ôm lấy cô trong tư thế chiếm giữ, như thể coi cô là một con mồi cậu chiếm đoạt được.

Ôn Noãn thử đẩy cậu ra, nhưng lại không được, ngược lại còn bị cậu ôm chặt hơn. Cậu khẽ rên một tiếng, âm thanh khàn khàn gợi cảm.

Ôn Noãn lập tức ngừng lại, không dám lộn xộn, sợ đánh thức cậu, cô cũng không dám đánh thức cậu dậy.

-

--ĐỌC FULL TẠI ---

Cô rút tay từ trong ổ chăn ra, bừng tỉnh nhìn ngón tay áp út của mình, phát hiện giữa ngón tay đang đeo một chiếc nhẫn màu bạc.

Dưới tia nắng ban mai nhàn nhạt, chiếc nhẫn sáng lấp lánh.

Chiếc nhẫn kia đeo trên ngón tay thon dài của cô, vừa khít, cô đặt tay trái lên cửa sổ, ngắm nhìn nó dưới ánh mặt trời một lúc lâu, nhoẻn miệng cười.

Quay đầu lại, không biết từ khi nào, Giang Trác cũng đã tỉnh lại, đang ngắm nhìn cô, không biết đã nhìn được bao lâu rồi.

Ôn Noãn bị cậu nhìn đến ngượng ngùng, vươn tay che mắt cậu lại.

"Thích không?"

"Đây là cái gì?"

"Nhẫn."

"Em biết nó là nhẫn." Ôn Noãn thử tháo nó ra, đáng tiếc lại không thành công: "Ý của em là... Anh còn chưa cầu hôn mà đeo nhẫn cho em làm gì?"

"

"Anh hỏi em rồi." Cậu vươn tay nhéo cái mũi nhỏ của cô, nhíu mày nói: "Bây giờ muốn đổi ý?"

"Anh hỏi em rồi?" Ôn Noãn ngơ ngác nhìn cậu: "Anh hỏi em lúc nào?"

Ôn Noãn hồi tưởng một hồi, mới bừng tỉnh nhớ tới, đêm qua, dưới tình huống đó, cô thật sự đã gọi rất nhiều danh xưng.

Từ "Giang Trác" đến "anh trai", cuối cùng hình như còn thét lên "ông xã" gì đó nữa.

A a a!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!