Triệu Ninh Manh đứng ở tượng đá điêu khắc dưới tầng khoa nghệ thuật đợi cả một tiếng đồng hồ, cuối cùng Diệp Thanh cũng đeo bản vẽ đi ra.
Triệu Ninh Manh huýt sáo với cậu.
Diệp Thanh quay đầu lại, nhìn thấy Triệu Ninh Manh, ánh mắt hơi sa sầm xuống.
-
--ĐỌC FULL TẠI ---
Cô mặc một cái quần cao bồi siêu ngắn, phía trên là cái áo ba lỗ mát mẻ, phác họa thân hình cao gầy mảnh khảnh, một đôi xương quai xanh tinh xảo xinh đẹp. Dáng người đẹp như vậy cũng khiến cho nữ sinh xung quanh cực kỳ hâm mộ.
Kỳ thật rất nhiều lúc, mọi người đều cảm thấy Diệp Thanh và Triệu Ninh Manh rất không hợp nhau, Triệu Ninh Manh là kiểu con gái khí chất cực kỳ mạnh mẽ, tính cách thì nghĩ gì nói đó, ăn mặc cũng rất có cá tính, không phải kiểu con gái ngoan ngoãn khiến con trai cảm thấy an toàn.
Mà Diệp Thanh lại là điển hình của thiếu niên áo sơ mi trắng, giáo dưỡng tốt, quy củ, phong cách chàng trai nhà bên.
Các bạn học nhìn thấy Diệp Thanh đi chung với cô gái có phong cách như vậy đều cảm thấy dường như không quá xứng đôi.
Nhưng đây cũng không có trở ngại gì đến hai người. Từ lúc hai người lên đại học đã bắt đầu yêu đương, bây giờ cũng đã được một năm rồi.
Diệp Thanh thấy Triệu Ninh Manh chờ cậu, ánh mắt có chút động đậy, nhưng lập tức khôi phục lại bình thường, đi tới chỗ cô.
Hai người giống như thường ngày, đi dọc theo con đường trong trường, Triệu Ninh Manh lén nhìn Diệp Thanh mấy lần, cậu vẫn luôn cúi thấp đầu, nhìn đá lát đường dưới chân, chốc chốc lại đá văng đá vụn ven đường.
-
--ĐỌC FULL TẠI ---
Triệu Ninh Manh bĩu môi, nói: "Cặp sách nặng."
Diệp Thanh trì độn một chút mới phản ứng, vội nhận cặp sách của cô, đeo lên vai mình.
Thân hình cậu vạm vỡ, đeo cặp nữ sinh nhìn không hợp lắm, nhưng phong cách lại vô cùng ngọt ngào.
"Buổi tối anh có việc gì sao?" Triệu Ninh Manh hỏi cậu.
"Chuẩn bị tới phòng vẽ tranh ngốc người ở đó cả đêm."
"Em có thể đi xem anh vẽ tranh không?"
Diệp Thanh quét mắt nhìn cô một cái, chần chờ một chút, giống như muốn nói lại thôi.
Từ trước đến giờ tâm tư của Triệu Ninh Manh đều rất tỉ mỉ cũng là cô gái rất mẫn cảm, cô nói thẳng: "Trong khoảng thời gian này, anh không chủ động liên lạc với em, anh có lời gì thì nói rõ ràng một lần luôn đi."
Diệp Thanh ngập ngừng một chút, rốt cuộc trong lòng cậu vẫn luôn sợ hãi, lại không dám tùy tiện nhắc đến đề tài kia __ __
"Em muốn đến với Ôn Hàn sao?"
Triệu Ninh Manh biết trong lòng cậu vẫn đau đáu chuyện này, từ sau ngày ấy ở quán ăn đêm gặp được Ôn Hàn, Diệp Thanh luôn cố tình hay vô ý lảng tránh cô.
Triệu Ninh Manh cau mày nói: "Em nói muốn đến với Ôn Hàn lúc nào thế?"
Diệp Thanh chần chừ một hồi, cuối cùng nói: "Anh không muốn làm khó em, em cũng không cần áy náy hay cảm thấy có lỗi với anh. Nếu như em nói chia tay không được, vậy cứ để anh nói. Dù sao cậu ta cũng là người em thích từ nhỏ đến lớn, anh hiểu rõ cảm giác đó, anh tình nguyện buông tay."
Triệu Ninh Manh đứng im vài giây, đi đến trước mặt Diệp Thanh, nhón chân lên búng nhẹ vào trán cậu: "Anh diễn sâu quá rồi đó!"
Diệp Thanh:...
Lời này cậu đã cất giấu trong tận đáy lòng nhiều ngày rồi, vậy mà lại bị Triệu Ninh Manh chế giễu, nhất thời có chút không chịu được, vội nói: "Đây đều là những lời thật lòng của anh! Anh không giận em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!