Chương 50: Cúp điện

Cách ngày thi chỉ còn một tuần, Ôn Noãn lấy được mấy bộ đề mô phỏng từ chỗ Trương Chí Minh, thử làm.

Lượng đề không nhiều lắm, so với ngày thường làm đề thi thử thì ít hơn một chút, nhưng độ khó của mỗi bộ đề đều năm sao.

Ôn Noãn cắn bút, vắt hết óc mới làm được hơn một nửa, cô nhìn trộm sang Giang Trác đang ở bên cạnh.

-

--ĐỌC FULL TẠI ---

Cậu cũng đang làm đề, mấy sợi tóc màu trắng rũ xuống, lơ phơ che ở trước mắt, đầu ngón tay thon dài vô thức sờ mũi, gãi gãi.

Thật đừng nói, nhìn bộ dạng Giang Trác lúc nghiêm túc, thật sự là quá mê người.

Ánh mắt Ôn Noãn dời xuống, quét qua bài thi của cậu, phát hiện cậu vậy mà đã làm đến cuối một bộ đề rồi.

Tốt quá rồi.

Cô vứt cây bút trong tay lên bàn, duỗi lưng.

Có người này mặc giáp trụ ra trận, hẳn là cô không còn việc gì nữa rồi.

Lưng Ôn Noãn dựa vào bàn của Diệp Thanh, quay đầu qua thấp giọng hỏi: "Thanh Nhi, Trác ca nhà các người IQ khá cao nhỉ."

-

--ĐỌC FULL TẠI ---

Diệp Thanh ngẩng đầu, nhỏ giọng nói: "Cậu mới phát hiện sao?"

"Tôi đã phát hiện ra từ lâu rồi, chỉ là vẫn luôn không nói ra thôi, sợ cậu ấy kiêu ngạo."

Cô sớm đã để ý, tên Giang Trác này học tập, không cần quá thoải mái, lúc lên lớp, cũng chỉ có những lúc giáo viên giảng kiến thức mới cậu mới nhìn lên bảng lắng nghe một lúc, còn những thời gian khác thì đều là ngủ, hoặc ngẩn người.

Một khi kiến thức vào đầu cậu, cơ bản là sẽ không bao giờ quên, khi làm bài thì càng suy một ra ba, loại đề gì cũng không làm khó được cậu.

Ôn Noãn bình luận: "Trình độ của cậu ấy như vậy, cùng đứng đầu khối với Lục Tự Dương quả thật không thành vấn đề."

Diệp Thanh nói: "Thi cử tính là cái gì, Trác gia căn bản không quan tâm."

Nghe thì có chút kiêu ngạo, có điều Ôn Noãn biết, không phải là Giang Trác kiêu ngạo, chỉ là bởi vì không có ai thèm kiểm tra thành tích của cậu. Cho nên dù thi tốt, hay là không tốt, đối với cậu mà nói cũng giống nhau mà thôi.

Thế cho nên một khoảng thời gian rất dài, lúc thi cử cậu đều lười làm bài, dứt khoát nộp giấy trắng.

Nhưng nếu muốn cậu thành thực thi cử thì đứng nhất khối chỉ là việc trong vài phút.

Ôn Noãn cầm giấy bút, yên lặng cảm thán nói: "Trác gia thật lợi hại."

Diệp Thanh kiêu ngạo nói: "Trác gia đương nhiên là lợi hại rồi."

Giang Trác dời tầm mắt, liếc hai người một cái: "Lúc hai người nghị luận người khác, có thể đừng ở trước mặt không?"

Ôn Noãn cười hì hì nói: "Lúc khen anh mới khen ở trước mặt, nếu như chê anh thì chúng em nhất định sẽ trốn xa chút."

Giang Trác giơ bút, gõ lên trán cô: "Ít nói nhảm, làm bài đi."

Ôn Noãn xoa đầu, dựa vào cái bàn bên cạnh tiếp tục làm bài.

"Êi, Giang Trác."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!