Chương 5: (Vô Đề)

Chiều thứ hai, bầu trời dày đặc mây đen, những tầng mây xám tro đem lại cho con người một loại cảm giác áp lực.

Gió lớn thổi tung lá cây và bụi đường đầy trời.

Thời điểm tan học, trời mưa như trút nước.

Ôn Noãn cầm cây dù đứng trước cửa tiệm trà sữa Hồng Kông, nhìn các bạn học vội vàng rời đi.

Ở bên cạnh, Phương Triết Hàn nhìn thời gian trên đồng hồ, nói: "Hàn ca, trời mưa to thế này Giang Trác không tới đâu."

"Cậu ta nói sẽ tới."

"Thật hay xạo đó." Vẻ mặt Phương Triết Hàn lộ rõ sự nghi ngờ: "Cậu ta nói thế nào."

Ôn Noãn lấy điện thoại ra, Giang Trác đã chấp nhận lời mời kết bạn của cô.

Ôn Noãn: "Bạn học Giang Trác, chiều thứ Hai lúc tan học, trước cửa tiệm trà sữa Hồng Kông, không gặp không về nhé!"

Giang Trác: "Cậu cứ đợi đó."

Cô đưa điện thoại cho Phương Triết Hàn: "Cậu xem, cậu ta bảo tôi đợi đó."

Phương Triết Hàn: "…"

Nằm viện lâu quá nên não hỏng luôn rồi hả?

"Đây rõ ràng là không tới chứ còn gì nữa!" Cậu ta lớn tiếng nói: "Cậu xem thái độ thế này dùng đầu gối cũng biết là đang chơi cậu!"

Trong màn mưa, con ngươi đen láy của cô càng thêm trong veo: "Đã đồng ý thì đương nhiên sẽ tới, không thì đồng ý làm gì."

Phương Triết Hàn nhếch mép: "Rồi rồi, vậy cậu cứ đợi đi."

Nhiều lúc cậu ta cảm thấy, đầu óc Ôn Noãn cũng không được bình thường lắm, ở một mức độ nào đó, còn giống với Giang Trác.

Rất nhanh, một chiếc xe hơi màu đen dừng ở bên đường, Phương Triết Hàn nói với Ôn Noãn: "Tôi về trước đây Hàn ca, cậu có cần đi nhờ không?"

"Không cần đâu, cậu về đi, bái bai."

"Tạm biệt."

Phương Triết Hàn lao vào màn mưa chạy lên xe.

Trước cửa tiệm trà sữa chỉ còn lại một mình Ôn Noãn đứng cô độc trong mưa, cơn mưa to không hề có chút dấu hiệu sẽ tạnh, ngược lại càng ngày càng lớn.

Một làn nước mơ hồ bốc lên xung quanh, học sinh cũng dần dần thưa thớt, ngoại trừ tiếng mưa rơi tầm tã thì đường phố trở nên vô cùng yên lặng.

Trong quán cà phê đối đối diện bên kia đường, Giang Trác dựa vào cửa sổ, miệng ngậm một cây kẹo, nhìn về phía "cậu".

Lục Vũ đi tới, nhìn sang bên kia đường: "Tên nhãi này đợi thật đấy à."

Diệp Thanh ngồi trên sofa, tay cầm cuốn sổ, phác thảo lên giấy vẽ cảnh tượng Ôn Noãn cầm dù đứng trước cửa tiệm trà sữa đợi người.

Thiếu niên trong tranh dung nhan thanh tú, mang một khí chất mềm mại xa cách không nhiễm bụi trần.

"Thiệt hổng hiểu rốt cuộc cậu ta muốn gì nữa." Lục Vũ ngồi xuống, nhấp một ngụm cappuccino, đầu lưỡi liế m đi chút kem dính trên môi: "Hổng lẽ, thực sự như lời đồn trong trường, cậu ta nhìn trúng Giang Trác của chúng ta rồi à?"

Chưa kịp dứt lời, một ánh mắt lạnh lẽo bắn tới làm Lục Vũ giật cả mình, vội vàng xua tay với Giang Trác: "Nói, nói đùa thôi, cậu đừng giận."

Cậu rút tầm mắt lại, thờ ơ nói: "Bố mày đẹp chứ đâu có nghĩa bố mày hiền hả con."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!