Chương 49: Yêu đương thường ngày

Ôn Noãn giải thích qua với Giang Trác, nhưng vẫn che giấu chuyện của anh trai, chỉ nói Lục Tự Dương đến tìm cô ôn chuyện cũ dù sao hai người cũng từng là bạn rất thân trong quá khứ.

Giang Trác đương nhiên tin tưởng cô, nếu không cậu cũng sẽ không thanh thản ở nhà ngủ một giấc.

Ôn Noãn rời đi, Giang Trác nhìn đồng hồ rồi đứng dậy muốn tiễn cô.

-

--ĐỌC FULL TẠI ---

"Được rồi, anh vẫn còn đang bệnh mà, đừng đi ra ngoài lỡ trúng gió thì không tốt. Tự em về được rồi!"

"Nhà em cách nhà anh nửa thành phố mà bây giờ đã 9 giờ rồi." 

"Em bắt taxi về."

Giang Trác lấy áo khoác mặc vào, đưa Ôn Noãn ra đầu ngõ, nhìn cô lên xe.

Xe taxi vồn vã khởi động lái ra đường, Ôn Noãn ló cái đầu nhỏ ra ngoài cửa sổ xe, vẫy tay với Giang Trác, nhìn bóng dáng cao gầy của cậu dần khuất nơi góc phố.

Đêm đó, Ôn Noãn mất ngủ. Cô nhìn trần nhà tối đen như mực, cảm giác rất không chân thật.

Thực sự yêu sao?

-

--ĐỌC FULL TẠI ---

Thực ra vì cuộc hôn nhân thất bại của cha mẹ mà từ lâu Ôn Noãn đã không còn tin vào tình yêu thật sự tồn tại, tại sao người ta có thể bước vào hôn nhân mà không cần tình yêu?

Chẳng phải hôn nhân không phải là lời hứa trọn đời với người mình yêu sao? Nhưng trên thế giới này có rất nhiều người chọn cách ruồng bỏ hứa hẹn.

Ôn Noãn biết mẹ yêu cha, đàn ông có thể dễ dàng hứa hẹn rồi quay đầu ruồng bỏ nó. Tuy nhiên người phụ nữ mạnh mẽ như mẹ cô mà chọn hôn nhân, chọn tin tưởng vào một người đàn ông càng cần nhiều dũng khí hơn.

Mà phần dũng khí này chỉ có thể dựa trên tình yêu.

Từ lâu Ôn Noãn đã nghĩ đến chuyện cả đời không kết hôn, No Game No Life không vui sao? Trái ôm phải ấp không vui sao? Vì cớ gì mà cô phải chôn vùi bản thân vào cuộc hôn nhân sớm muộn gì cũng bị phản bội?

Chỉ cần cô có năng lực, có mị lực, vậy thì tại sao cô lại phải treo cổ lên một cành cây chứ?

Tuy nhiên, tất cả những ý tưởng non nớt này của Ôn Noãn đã hoàn toàn bị lật đổ sau khi gặp Giang Trác.

Có người một khi đã xuất hiện thì phóng tầm mắt nhìn lại giống như cả cánh rừng bị kéo đổ, tâm tư tra nữ trong lòng cô trong khoảnh khắc lập tức thu liễm lại.

Lập tức chỉ muốn người này, chỉ có cậu, cũng chỉ có thể là cậu.

Cô thực sự yêu đương rồi... trong khi vẫn lấy thân phận con trai, quả thực khó tin!

Mặc dù Giang Trác người này tính tình rất xấu, rất ương ngạnh, nhưng cậu ấy là bạn trai mình cho nên có lẽ cô nên bao dung một chút.

Giống như câu "Internet canh gà" của mẹ ruột cô: "Người hạnh phúc thì dùng tuổi thơ để hàn gắn cuộc đời, còn người bất hạnh thì đã được định trước là phải dùng cả đời để hàn gắn tuổi thơ." 

Ở những năm tháng sau này, Ôn Noãn nhất định sẽ đau lòng cho cậu rất nhiều.

Suy nghĩ của Ôn Noãn bay lung tung, mãi cho đến rạng sáng cô rốt cuộc cũng chìm vào giấc ngủ, nhưng trong giấc mơ lại xuất hiện một vài đoạn vụn vặt về Giang Trác.

Sáng hôm sau, cô nằm trên giường một lúc lâu mới lề mề rời giường.

Tủ lạnh trống không, không có gì cả. Ôn Noãn nhìn thời gian, cũng sắp tới giờ vào lớp liền tắm rửa thay quần áo rồi ra cửa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!