Đêm hôm đó, Lục Tự Dương dẫn Ôn Noãn tìm kiếm những nơi Ôn Hàn từng lui tới, quán net, khu trò chơi, còn có dưới gầm cầu nơi hai người thường tới...
Vẫn không thấy bóng dáng Ôn Hàn.
Ôn Noãn cũng không thất vọng, chỉ là có chút hối hận.
-
--ĐỌC FULL TẠI ---
Nếu như cô không chỉ lo tập trung chơi bời với các sư huynh ở Nam Sơn Môn mà trở về sớm hai năm, có lẽ anh trai cô đã không sa sút đến vậy.
"Đừng thất vọng quá." Lục Tự Dương nói: "Sau này mỗi ngày tan học, tôi sẽ đến tìm cậu ấy, chỉ cần người còn ở Bắc Thành, cho dù cậu ấy trốn trong cống thoát nước, tôi cũng có thể tìm được."
Ôn Noãn nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Lục Tự Dương cau mày hỏi: "Tôi thật sự không hiểu rốt cuộc cậu có ý gì với anh trai tôi?"
Lục Tự Dương dựa vào tường, thuần thục châm cho mình một điếu thuốc.
Bình thường ở trường cậu ta luôn ngụy trang thành học sinh giỏi, lúc này cậu ta cũng lười giả bộ: "Tôi với cậu ấy mới gặp mà như đã thân, sau này còn có thể làm tri giao tri kỷ."
Khóe môi Ôn Noãn giật giật: "Làm tri kỷ của anh trai tôi cũng thật làm khó cậu."
Lục Tự Dương nhả ra một làn khói, nói: "Cậu ấy có chút ngu ngốc, nhưng tôi thích nhìn thấy dáng vẻ lúc cậu ấy cười rộ lên."
-
--ĐỌC FULL TẠI ---
"Sau đó cậu đánh anh ấy tàn phế."
Đáy mắt Lục Tự Dương nổi lên một tia tức giận: "Ai cũng có thể nói tôi ghê tởm, chỉ cậu ấy không thể! Tôi vì cậu ấy mà trở nên như thế này... trở thành một tên... biến thái!"
Ôn Noãn nhìn Lục Tự Dương thế này, nghĩ đến anh trai vẫn có chút trâu bò, một thanh niên ngũ đạo giang [1] như thế này vậy mà anh ấy lại có thể bẻ cong!?
[1] ngũ đạo giang: là biểu tượng của đội trưởng đội Thiếu niên tiền phong do thành phố Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc thành lập.
Ôn Noãn nhảy xuống cầu thang, quay đầu nhìn Lục Tự Dương nói: "Cong thì cong thôi cũng không có gì đặc biệt hơn người, lại nói không chiếm được thì giế t chế t mới gọi là bi/ến thái đó có được không hả?"
Bắt chước Giang Trác người ta kìa, cong lộ lại còn hợp tình hợp lý.
Nghĩ đến Giang Trác, Ôn Noãn mới sực nhớ hôm nay còn có việc liền nhảy khỏi bậc thang, xoay người rời đi.
Lục Tự Dương đứng dậy hỏi: "Cậu đi đâu vậy?"
"Chồng tôi bị bệnh, đi thăm cậu ấy."
9 giờ tối, Ôn Noãn đi tới tứ hợp viện, trước đây cô nhìn tứ hợp viện này chỉ cảm thấy cực kỳ thanh tịnh, bây giờ biết được toàn bộ kiến trúc cổ vùng này đều là tài sản của chú Diệp cô lại chỉ cảm thấy trong thanh tịnh có chút xa hoa hào khí.
Diệp Thanh mới là phú nhị đại thật nha!!
Thảo nào Ôn Noãn vẫn luôn hiếu kỳ, cái bộ dạng nghèo kiết hũ lậu như sư phụ cô làm sao có thể độc chiếm được hết một đỉnh núi, bây giờ xem ra mười phần là Diệp Lan mua cho ông.
Thật sự trâu mà, một lời không hợp liền mua hẳn một ngọn núi cho người yêu, vậy mà vẫn không tiếc chia tay. Nếu đổi là Ôn Noãn cô thì chắc chắn sẽ ôm chặt bắp đùi kim chủ cả đời không buông tay ra nha.
Trong viện, phú nhị đại Diệp Thanh vừa nghe tiếng Anh vừa đóng cọc gỗ.
"Thanh Nhi, ba Giang của con có tốt hơn xíu nào không?"
Diệp Thanh khinh bỉ liếc mắt nhìn Ôn Noãn lẩm bẩm: "Tra nam."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!