Ôn Noãn biết Giang Trác là người ăn mềm không ăn cứng, cô nhẹ nhàng ôm lấy cậu, đỡ cậu ra khỏi ghế đi ra ngoài phòng học.
Giang Trác cũng không giãy giụa, thậm chí còn thuận thế dựa vào vai cô, toàn bộ sức lực đều đè nặng trịch lên người cô, cũng không biết là không còn sức thật hay là lợi dụng cơ hội sàm sỡ cô nữa.
Nhưng mà cơ thể cậu thực sự rất nóng, thiêu đốt đến mơ mơ màng màng. Vì vậy Ôn Noãn không thèm tính toán với cậu.
-
--ĐỌC FULL TẠI ---
"Ngày hôm qua vẫn còn tốt mà, sao hôm nay lại phát sốt rồi?"
"Mắc mưa." Giang Trác khịt mũi uể oải nói: "Lại thiếu nước cả đêm qua không ngủ được."
Ôn Noãn khó hiểu: "Làm gì mà thiếu nước?"
Khóe môi Giang Trác cong lên: "Thiếu nước của cậu."
"..."
Cô không nên hỏi nhiều!!!!
Cô đỡ cậu bước ra khỏi dãy nhà dạy học, đi về phía bệnh viện trường.
-
--ĐỌC FULL TẠI ---
Sau cơn mưa gió nhè nhẹ mang theo hơi đất và mùi cỏ xanh, Ôn Noãn có thể cảm nhận được cơ thể nóng sôi của thiếu niên.
Trong bệnh viện trường, Ôn Noãn đứng dựa tường nhìn một bác sĩ trung niên đo nhiệt độ của Giang Trác, đồng thời kiểm tra lưỡi và mắt.
Cậu yếu ớt ngồi trên ghế, tóc rũ xuống mắt, cực kỳ ngoan ngoãn hoàn toàn khác với dáng vẻ kiêu ngạo thường ngày.
Bác sĩ kê cho Giang Trác một đơn thuốc hạ sốt dặn dò: "Hôm nay em không nên đi học, tôi viết cho em một tờ đơn, em cầm đưa giáo viên xin nghỉ đi."
Ôn Noãn còn chưa lên tiếng thì Giang Trác đã thẳng thừng từ chối: "Không cần."
Bác sĩ kinh ngạc hỏi: "Không cần xin phép nghỉ?"
Có bao nhiêu học sinh giả ốm, muốn danh chính ngôn thuận có đơn xin phép của bệnh viện trường, tại sao thằng nhóc này ốm thật mà lại không muốn xin nghỉ?
"Học hành quan trọng hơn." Giang Trác bổ sung, đồng thời ý vị thâm trường liếc nhìn Ôn Noãn: "Đúng không, bạn cùng bàn?"
Ôn Noãn trợn tròn mắt.
Có quỷ mới tin cậu!
Bác sĩ nhìn Ôn Noãn, dường như nghĩ dáng dấp cô thanh tú không giống mấy tên nam sinh l ỗ mãng: "Năm cuối cấp ba?"
"Vâng ạ, năm cuối cấp ba."
"Ồ, mặc dù việc học quan trọng nhưng mà cơ thể mới là vốn sống."
Ngoài cửa lại có học sinh đến khám bệnh. Bác sĩ đi ra phòng khám, đồng thời quay đầu lại nói: "Uống thuốc xong trở về ngủ một giấc đi. Nếu như đến tối mà vẫn còn sốt thì nhất định phải đến bệnh viện lớn kiểm tra."
Ôn Noãn cầm thuốc của Giang Trác sau đó dìu cậu trở về lớp.
Vừa ngồi xuống ghế cậu liền nằm gục lên bàn, mí mắt hơi hé không biết có ngủ không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!