Bầu trời u ám, thỉnh thoảng có gió giật ầm ầm. Không bao lâu sau trời bắt đầu mưa to.
Không ít học sinh bị mắc kẹt trước dãy nhà dạy học, lo lắng nhìn trời đang tối dần.
Rất nhanh đã có phụ huynh cầm dù đến đón bọn họ.
-
--ĐỌC FULL TẠI ---
Khi Ôn Noãn xuống lầu thì học sinh trú mưa dưới mái hiên đã về gần hết.
Cô nhìn thấy Giang Trác lười biếng dựa vào cây cột bên canh, thân hình mảnh mai, hai tay đút vào túi nhìn lên bầu trời, đôi mắt màu hổ phách vô cùng bình tĩnh.
Tiếng mưa ào ào bên tai.
Ôn Noãn đi ngang qua cậu thuận miệng hỏi: "Chờ mưa tạnh à?"
"Chờ cậu." Một giọng nói đều đều vang lên.
Cô bỗng nhiên dừng bước, không hiểu nhìn cậu: "Nhưng tôi cũng không mang ô mà!"
Buổi trưa rõ ràng còn nắng chang chang, ai biết được tự dưng bây giờ lại mưa.
-
--ĐỌC FULL TẠI ---
"Chờ tôi làm gì?"
Giang Trác suy nghĩ một chút mới nói: "Chúng ta cùng nhau đợi mưa tạnh hoặc là cùng nhau đội mưa về."
Nói tóm lại là chỉ muốn cùng nhau chờ.
Ôn Noãn nhìn trời mưa tầm tã thế này chắc là còn lâu mới tạnh.
"Vậy thì… cùng nhau xông ra đi?"
Giang Trác đi tới chỗ cô, cởi áo khoác đồng phục học sinh ra khoác lên người hai người.
Cơ thể mảnh khảnh gầy yếu của Ôn Noãn được cậu toàn bộ che chở trong lòng. Trời mưa lạnh cô cũng không có cảm giác gì, ngoài thân nhiệt nóng bỏng đang quấn lấy cô như lò sưởi.
Hai người chạy như điên trong cơn mưa nặng hạt, đồng phục cũng ướt nhẹp gần như không còn che được chỗ nào nữa.
Nhưng Giang Trác vẫn giơ cao đồng phục lên, còn Ôn Noãn thì rất tự nhiên nép vào vòng tay cậu. Trong lòng hai người đều hiểu rõ nhưng không một ai nói ra, cũng không rời xa nhau.
Trái tim Ôn Noãn đập thình thịch liên hồi.
Trong quá khứ tỉnh tỉnh mê mê cô không rõ thích là cảm giác thế nào, nhưng bây giờ cô lại cực kỳ rõ ràng. Cô muốn ở gần cậu, muốn tham lam hít thở mùi hương của cậu, muốn lấy nhiệt độ trên người cậu.
Năm giác quan của cô đều bị cậu triệt để chiếm lấy dường như cả thế giới đều bị cậu bao vây, không còn lối thoát.
Mà cô lại đắm chìm trong đó, không thể tự kiềm chế rơi vào tay giặc.
Trong cơn mưa lớn, cả hai chạy như điên, rồi không nói tiếng nào cùng dừng bước.
Giang Trác trực tiếp đội áo đồng phục lên đầu giống như một cái "lều" cách ly hai người với thế giới bên ngoài.
Ôn Noãn ngẩng đầu lên, trong ánh sáng dịu nhẹ, đôi mắt đen nhánh của thiếu niên nhìn chằm chằm vào cô, hầu kết rõ ràng đã trượt lên trượt xuống mấy lần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!