Chương 45: Nóng nảy

Khoảnh khắc về đến đích, thân thể Giang Trác như mất đi trọng lượng ngã vào một vòng tay mềm mại phía trước.

Ôn Noãn vững vàng đỡ cậu, không ngừng vỗ nhẹ vào lưng Giang Trác: "Mệt, mệt, tôi nhìn cũng mệt nữa, mau nghỉ ngơi đi. Mẹ ơi, cậu thật sự đứng đầu rồi! Cậu còn có giấu kỹ năng nào mà tôi không biết không?"

Giọng nói thì thầm líu ra líu rít như vẹt vang lên bên tai cậu, đầu óc cậu trống rỗng, không còn ý thức là phải đứng dậy nữa. Cậu bây giờ chỉ cảm thấy cô rất mềm, rất thơm.

-

--ĐỌC FULL TẠI ---

Ôn Noãn cũng đủ sức để ôm lấy cậu, giống như cây móc quần áo, nâng toàn bộ thân hình cao lớn cường tráng của cậu lên.

Tay Giang Trác sờ sờ sau đầu cô, môi cậu gần kề bên tai cô, thở gấp nói: "Đứng ở chỗ tôi có thể nhìn thấy..."

Ôn Noãn không hiểu ý của cậu, chỉ cảm thấy môi cậu nóng quá.

"Giang Trác cậu nói gì cơ?"

"Đứng ở chỗ tôi có thể nhìn thấy…"

Dù là bao xa, anh cũng sẽ chạy về phía em.

Trong phòng học không một bóng người, Giang Trác dựa mặt vào cánh tay trái, gò má tê cứng, nửa tiếng sau cũng không thể trở lại bình thường, hô hấp nặng nề.

-

--ĐỌC FULL TẠI ---

Ôn Noãn mặt đối mặt với cậu, hai người nhìn nhau chằm chằm.

Ánh mặt trời vừa đúng rơi trên mặt cô, chiếu vào con ngươi màu nâu trong veo, lông mi đen nhánh tựa như cọ nhỏ, cô gái nhỏ đang nhu thuận nhìn cậu.

Thật kỳ lạ rõ ràng là cùng một người, ở trước mặt những người khác cô ngầu như vậy, nhưng trong mắt cậu cô lại giống một cô bé vô cùng ngoan ngoãn.

"Giang Trác cậu quá được luôn ấy."

Bởi vì trong phòng học rất yên tĩnh cho nên giọng nói của cô cũng nhỏ nhẹ.

Trong không gian an tĩnh như vậy, hai người đều có vẻ rất mệt mỏi, cô gái đột nhiên nói: "Cậu quá được." Giang Trác tự nhiên bổ não xuất hiện tràn ngập vài cảnh không thể nói.

"Anh Trác của cậu đương nhiên là được rồi!"

Đôi môi mỏng của cậu cong lên, ý vị sâu xa nhìn cô.

Ngôn ngữ của Ôn Noãn bị trì trệ, dường như cô cũng kịp phản ứng lại liền nói: "Ý của tôi là cậu lấy được hạng nhất là quá được."

"Tôi vẫn luôn là 1."

Ôn Noãn:...

Sắp mệt gần chết rồi mà cái miệng cũng không thể yên tĩnh được một chút!

Cô lấy điện thoại di động ra, nhìn group chat lớp, một nhóm bạn học trong nhóm @Giang Trác, thả tim thả tim thả tim!!!

"Nghỉ ngơi tốt rồi thì đi lấy giấy khen thôi, tiện thể đi nhận sùng bái của ủy viên thể dục."

"Không đi, ồn ào." Giang Trác từ chối.

Cô cười híp mắt hỏi: "Cậu không phải là muốn ở đây với tôi đấy chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!