Chương 43: (Vô Đề)

Cuối cùng Ôn Noãn cũng cầm được bí thuốc mà mình tâm tâm niệm niệm trong tay, vừa nghĩ đến việc anh trai sắp được tỉnh lại cô hận mình không thể mọc cánh để bay về.

Vì vậy, ngay ngày hôm sau liền cô đặt vé xe lửa quay về.

Diệp Lan tự mình lái xe tới. Từ lúc gặp nhau đến giờ Tạ Tu và Diệp Lan luôn mắt to mắt nhỏ trừng nhau, không thèm để ý đến đối phương vì thế cô và Giang Trác không thể cùng nhau trở lại Bắc Thành.

-

--ĐỌC FULL TẠI ---

Sáng sớm, Ôn Noãn nghe cái tên buôn chuyện bậc nhất Nam Sơn Môn kể lại chuyện tình hồi xưa của sư phụ cô: "Năm đó thật ra là sư phụ chúng ta chủ động chia tay với Diệp Lan sư thúc trước."

Ôn Noãn ngạc nhiên: "Sư phụ chia tay trước? Tại sao vậy?"

"Chuyện này có tới mấy phiên bản lận. Phiên bản thứ nhất là do sư phụ dị ứng với lông mèo mà Diệp Lan sư thúc lại cực kỳ thích nuôi mèo cho nên hai người không thể sống chung được. Thế là chia tay!"

Ôn Noãn gật đầu, phiên bản này là phiên bản được lan truyền rộng rãi nhất ở Nam Sơn Môn. 

"Phiên bản thứ hai là do Diệp Lan sư thúc giấu giếm chuyện ông ấy nhiều tiền, điều này khiến sư phụ cảm thấy không được tin tưởng."

"Không phải đâu." Ôn Noãn đặc biệt không tin, cô cảm thấy với cái đức hạnh của sư phụ mình nếu mà biết bạn trai là một tổng giám đốc ngầm thì làm sao có thể dễ dàng đá xuống núi được!

"Còn có phiên bản khác nữa. Nghe nói là do Diệp Lan sư thúc quá hoa tâm."

-

--ĐỌC FULL TẠI ---

"Chuyện này cũng có thể, dù sao chúng ta không biết chân tướng nên cũng không dám nói ra."

Suốt bữa sáng hai người cứ nhỏ giọng thì thầm bát quái chuyện cũ năm đó ở Nam Sơn Môn.

Tạ Tu và Diệp Lan ngồi ăn ở bàn đối diện, tác phong của Diệp Lan khéo léo, thanh lịch. Ngược lại tướng ngồi của Tạ Tu lại cởi mở thoải mái hơn chứ không đoan chính như Diệp Lan.

Hơn hết là giá trị nhan sắc của hai người rất cao, ngồi ăn sáng cùng nhau như vậy quả là một cảnh tượng hiếm có trên đời.

Diệp Thanh không nhịn được rút sổ vẽ ra định vẽ lại hình ảnh hai người đang ăn sáng.

Hai người không nói một lời cứ như những người xa lạ.

Dù vậy, đám người Ôn Noãn vẫn có thể phát hiện rõ ràng khí tràng đang ngầm dâng lên xung quanh bọn họ, tuyệt đối không giống hai người xa lạ bình thường chút nào.

Ngay cả con vẹt yến phụng lắm mồm Tra Tra trên vai Tạ Tu cũng không dám lên tiếng lúc này.

Cuối cùng, ăn sáng xong, Diệp Lan dẫn đầu đặt đũa xuống nói với Ôn Noãn: "Tiểu Noãn, sau này con chính là đồ đệ của ta. Nếu như có gì cần giúp đỡ thì cứ việc đến tìm ta."

"A, vâng cảm ơn Diệp..."

Cô còn chưa kịp nói hết thì Tạ Tu đã ngắt lời cô, bất mãn nhìn Diệp Lan: "Ai nói con bé là đồ đệ của ông?"

Diệp Lan ngẩng đầu lên, con mắt đen nhánh như mặt hồ phẳng lặng: "Quên nhanh vậy sao? Trong thư không phải ông là người đau khổ cầu xin tôi chỉ dẫn cho con bé à?"

Tạ Tu tức giận thở hổn hển nói: "Tôi đau khổ cầu xin ông lúc nào? Hơn nữa, cho dù ông có chỉ dạy con bé thì nó cũng không phải là đồ đệ của ông! Con bé chỉ có một sư phụ duy nhất là Tạ Tu mà thôi!"

"Có khác biệt sao? Dù sao sau này chúng ta cũng là người một nhà."

"Ai muốn làm người một nhà với ông, không biết xấu hổ!"

Diệp Lan cười nhạt, liếc mắt nhìn Giang Trác bên cạnh Diệp Thanh: "Năm đó tôi muốn miếng ngọc Lãnh Hương, ông lại luyến tiếc không nỡ cho, nói là muốn để cho đồ đệ ông yêu thương nhất. Hiện tại ngọc bội này lại đeo trên người đồ đệ tôi, ông nói xem, chúng ta còn không phải sẽ thành người một nhà sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!