Ôn Noãn ngủ một giấc đến tận thiên hoang địa lão [1], buổi chiều ba ngày sau, cô mới từ từ mở mắt.
[1] thiên hoang địa lão: Dùng để hình dung một thời gian lâu dài đằng đẵng
Mở mắt ra hình ảnh đầu tiên cô nhìn thấy chính là đôi chân dài miên man của Giang Trác.
-
--ĐỌC FULL TẠI ---
Ôn Noãn nghiêng người sang bên cạnh thì nhìn thấy Giang Trác đang ngồi trên ghế dựa, đôi chân dài gác lên giường cô, hết sức tập trung đọc truyện tranh châm biếm.
Tên này vậy mà dám đưa chân vào mặt cô. Ôn Noãn nắm lấy mắt cá chân của cậu rồi gãi gãi vào lòng bàn chân cậu!
"F/uc.k!" Giang Trác bị động tác đột ngột của cô làm cho sửng sốt, lòng bàn chân có cảm giác ngứa ngáy không chịu nổi, suýt chút nữa ngã xuống ghế.
"Buông ra!"
Ôn Noãn kẹp cổ chân trái của cậu lại, không ngừng gãi gãi vào lòng bàn chân cậu: "Đưa chân thối vào mặt tôi này! Tranh thủ lúc tôi đang ngủ muốn chiếm tiện nghi của tôi đúng không?"
"Mùi gì thối!" Giang Trác bị Ôn Noãn gãi ngứa, muốn cười nhưng cậu phải nín lại bởi vì cười là sẽ thua, cho nên rất nhanh gương mặt cậu đỏ bừng: "Cậu mới khôi phục mà còn có khí lực lớn như vậy hả? Cậu có phải là con gái không vậy??"
"Cậu nói tiếp đi! Nói tiếp đi!" Ôn Noãn không chịu buông tay ra tiếp tục gãi bàn chân cậu không ngừng.
-
--ĐỌC FULL TẠI ---
Giang Trác dùng hết sức rút chân lại, sau đó trực tiếp nhào lên giường, nắm hai chân cô bắt đầu cù: "Cho cậu còn hăng hái này!"
Nhưng cậu đâu phải là đối thủ của Ôn Noãn, cô gái này giống như một con robot loli di chuyển không ngừng. Một lúc sau, cả hai mồ hôi nhễ nhại.
Cuối cùng, Ôn Noãn cũng chịu thua, không động đậy nữa, tùy ý đế cậu cù nách mình một hồi.
Nắng xuân chói lọi chiếu qua khung cửa sổ vào nhà, dung mạo tuấn mỹ không giống người ở thế giới này của cậu, tóc nhuộm bạch kim lại đặc biệt thích hợp với nắng xuân.
Vẫn khiến cô kinh diễm giống như lần đầu gặp cậu.
Giang Trác cù cô một hồi mới phát hiện cô gái nhỏ không phản kháng lại nữa, đôi mắt trong veo mở to nhìn cậu.
Nhịp tim Giang Trác đang đập rất nhanh, hô hấp cũng có chút dồn dập, chậm rãi ngừng động tác.
Hai người nhìn nhau dưới ánh mặt trời rực rỡ.
Đột nhiên cậu cúi đầu xuống.
Ôn Noãn nhìn đôi môi sạch sẽ, ửng hồng của cậu sắp rơi xuống, mắt cô mở to, đầu ngón chân cô cong lại.
"Sư muội, em tỉnh chưa?" Lục Tư Yến đẩy cửa đi vào, nhìn thấy một màn trước mắt thì sợ tới mức đĩa trái cây trong tay rơi xuống đất.
"F/u/ck! Buông tiểu sư muội tôi ra!"
Giang Trác đang ở trên người Ôn Noãn nhanh chóng bước xuống, giẫm lên tủ đầu giường, trực tiếp nhảy tới cửa sổ.
Lục Tư Yến tức giận đứng ở bên kia giường bệnh, chỉ vào Giang Trác: "Cậu ăn gan cọp rồi hả?"
Ôn Noãn kéo Lục Tư Yến lại, trừng mắt nhìn anh.
Lục Tư Yến dường như hiểu ánh mắt của Ôn Noãn có ý gì thì gãi gãi đầu: "Thôi, anh đến xem em tỉnh chưa, thuận tiện... nói chuyện nhận giải cho nên không làm phiền hai người nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!