Đến xế chiều thì trận đấu cũng đã qua được hơn nửa chặng đường.
Tỷ thí võ công thực ra không khoa trương giống như trong phim ảnh, phải lo lắng ba ngày ba đêm, chín mươi chín tám mốt hiệp vẫn không phân thắng bại, tất cả chỉ là do hiệu ứng điện ảnh và mấy cái tình tiết kịch tính mà thôi.
Nếu thật sự là cao thủ chân chính tỷ thí thì vừa ra tay là đã có thể phân cao thấp được rồi, nhất là trong mấy trận đấu như vậy, cũng không phải là đấu đến ngươi sống ta chết. Ở đây có rất nhiều cao thủ, người sáng suốt chỉ cần nhìn thoáng qua cũng có thể biết được ai mạnh ai yếu.
-
--ĐỌC FULL TẠI ---
Vì vậy không cần phải đấu đến chết, thua thì thoải mái nhận thua, không cần lãng phí thời gian.
Lúc sau, khá nhiều cao thủ cũng ra sân, trong đó có Diệp Thanh.
Công phu của Diệp Thanh thực sự rất tốt, liên tục giữ hơn mười võ đài, rất có khả năng giành chức vô địch. Tất nhiên, cũng không ít tiền bối nhìn ra công phu của Diệp Thanh là xuất phát từ Diệp Lan.
Diệp Lan có thể coi là nhất mạch căn chính miêu hồng của Kim Cương chưởng Thiếu Lâm Tự, đường đi nước bước của nội công rất mạnh lại hay thay đổi, có tiến, có lùi.
Tư thế này của Diệp Thanh xem ra đã học được bộ dáng số tám của Diệp Lan, quán quân năm nay có lẽ sẽ rơi vào tay đồ đệ nhỏ của ông ấy rồi.
Hồi đó, Diệp Lan là anh hùng trẻ tuổi triển vọng nhất trong toàn bộ võ lâm. Không ngờ lại bị tên tiểu ma đầu Tạ Tu lai lịch bất chính, không biết tốt xấu lừa chạy mất.
Mối tình đẹp từng thề non hẹn biển này của hai người có thể coi là cú sốc đối với tam quan cổ hủ của toàn bộ võ lâm. Nhưng duyên phận ở thế giới này cũng khó nói trước, một đoạn "truyền kỳ" oanh oanh liệt liệt lúc trước cũng không thể vượt qua được cuộc sống thường ngày, cuối cùng cả hai đành phải chia tay.
-
--ĐỌC FULL TẠI ---
Vì vậy, ví dụ này thường được các môn phái lớn sử dụng để giáo dục mấy đứa trẻ của mình: đừng có kêu gào cái gì cá tính, cái gì tự do, nếu thật sự để cho hai người ở chung với nhau thì không đến ba năm, tình yêu rắm thối gì cũng mất sạch!
Cho dù đoạn truyền kỳ xưa này có bị người ta nói như thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể phủ nhận một điều là Diệp Lan và Tạ Tu thực sự là những anh tài thiên phú hơn người, khó phân thắng bại.
Bây giờ đồ đệ Diệp Lan đã lên lôi đài rồi, vậy thì đồ đệ của Tạ Tu...
Chính vào lúc này, Ôn Noãn lại chậm rãi thong dong bước lên võ đài, mỉm cười nói với Diệp Thanh: "Tiểu Diệp Thanh, chúng ta đánh thử xem."
Diệp Thanh biết bản thân hơn phân nửa là không phải đối thủ của cô, nhưng là tất cả đều đã ở trên này thì một trận chiến khốc liệt là điều không thể tránh khỏi.
"Đến đi!"
…
Trên núi đá, đầu ngón tay Giang Trác đang chơi đùa dây thun, nhìn hai người trên võ đài đánh đến khó phân thắng bại.
Vốn dĩ cách đánh của Diệp Thanh đã rất chính trực, thiếu linh hoạt, mà trong khoảng thời gian này Ôn Noãn cũng nghiền ngẫm ra không ít cách phá giải, có thể nói là mỗi một chiêu của Diệp Thanh cô đều đã suy nghĩ tới.
Vì vậy, Diệp Thanh như nỏ mạnh hết đà [1] bị cô kiềm chế khắp nơi.
[1] nỏ mạnh hết đà: không còn sức lực, khí thế
Âm thanh âm dương quái khí của con vẹt yến phụng bên cạnh lại vang lên...
"Tiểu sư tỷ đánh hay lắm!"
"Tiểu sư tỷ cố lên!"
Giang Trác quay đầu lại nhìn người đàn ông bên cạnh: "Con vẹt của ông nói nhiều quá!"
Người đó mỉm cười: "Tra Tra nói nhiều là do nó bị tiểu sư tỷ ảnh hưởng đấy!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!