Ôn Noãn nằm trên tấm chiếu tatami [1] mềm mại, nhìn trần nhà bằng gỗ kiểu Nhật, đầu óc trống rỗng.
[1] chiếu tatami: là một loại sản phẩm (tạm gọi là tấm nệm) được dùng để lát mặt sàn nhà truyền thống của Nhật Bản.
Thỉnh thoảng nghe thấy tiếng súng đùng đùng trong game của Lục Tư Yến.
-
--ĐỌC FULL TẠI ---
"Sư huynh, anh nói xem cậu ấy mấy lần không chịu trả lại ngọc bội rốt cuộc là có ý gì?"
Lục Tư Yến thản nhiên đáp: "Còn ý tứ gì nữa, chính là không muốn trả lại thôi. Sư phụ chúng ta mấy năm nay cất chứa không ít bảo vật, miếng ngọc bội đó đích thị là bảo bối giấu dưới đáy hòm ngưu bức [2] nhất!"
[2] ngưu bức chỉ sự lợi hại, mạnh mẽ.
"Có phải... cậu ấy thực sự muốn kết hôn với em không?" Ôn Noãn vừa nói xong câu này liền đỏ mặt thẹn thùng, kéo chăn bông lên che mặt, trong lòng không ngừng gào thét.
Lục Tư Yến nắm lấy chân trần, liếc mắt khinh thường nói: "Tiểu sư muội, em đi soi gương trước được không?"
Ôn Noãn đạp đạp giường, có lý trí phản bác: "Em rất hiểu Giang Trác, cậu ấy sẽ không tùy tiện bắt người tay ngắn đâu [3]."
[3] bắt người tay ngắn: nhận lợi ích từ người ta, thì nói năng với người ta cũng mềm mỏng hơn.
-
--ĐỌC FULL TẠI ---
Lục Tư Yến lắc đầu: "Lùi một vạn bước mà nói cho dù cậu ta muốn kết hôn với em thì sao em biết được cậu ta có mượn cơ hội cưới em để tiếp cận anh trai em hay không?"
Ôn Noãn đang đóng giả xác chết bỗng nhiên bật dậy, tóc tai bù xù như một ma nữ ai oán nhìn Lục Tư Yến -
"Cho anh... lặp lại lần nữa."
Lục Tư Yến nổi da gà khắp người, chỉ kịp mang dép lê chạy ra ngoài: "Tạm biệt!"
Buổi tối, tại danh thắng có chương trình biểu diễn ánh sáng quy mô lớn "Ấn tượng Tiêu Dao Cốc" miễn phí cho khách từ xa đến, rất nhiều người trong khách sạn đã đến tham gia náo nhiệt, trong đó có cả Lục Tư Yến.
Giang Trác không đi, cậu đứng bên cạnh bồn hoa ở lầu hai hít thở không khí.
Dưới bóng trăng, cô gái một thân một mình đẩy cửa ra.
Cô mặc một bộ thể thao trắng rộng rãi phong phanh, dáng người gầy gò nhanh chóng biến mất trong màn đêm.
Giang Trác nhìn đồng hồ, đã gần chín giờ.
Cậu dập tàn thuốc rồi đi theo ra ngoài.
Ôn Noãn đi bộ đến suối, dừng lại rồi nghiêm túc luyện công từng chiêu từng chiêu một.
Xa xa mơ hồ có tiếng ồn ào truyền đến, nhưng lại phảng phất như cách một thế giới với cô vậy. Làn gió trong cốc nhẹ thổi mấy sợi tóc lất phất bên tai cô.
Giang Trác đứng bên bóng cây, từ xa ngắm nhìn dáng người mảnh khảnh và động tác uyển chuyển mềm mại đầy sức sống của cô.
Gần như chắc chắn cô chính là cô gái nhỏ buộc tóc đuôi ngựa năm đó đã đứng ra che chở cho cậu.
Nhiều năm qua, cô vẫn luôn là chấp niệm mà Giang Trác không thể buông bỏ được.
Ngược lại không phải là cậu có ý gì với một cô nhóc chưa dứt sữa, chỉ là...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!