Chương 4: Trêu chọc

Ôn Noãn cảm thấy ánh mặt trời hôm nay có chút chói chang, cô sắp mở không nổi mắt ra rồi.

Cho dù thế nào cũng phải thăm dò xem trình độ cậu nông sâu ra sao.

Ôn Noãn đi thẳng về phía Giang Trác.

Giang Trác rất tự nhiên lùi về sau hai bước, hỏi: "Cậu muốn đánh tôi?"

Khoé miệng Ôn Noãn nhếch lên: "Cậu hỏi thẳng thật đấy, nhưng mà… ừ."

Giang Trác nhìn đôi chân trắng trẻo của mình: "Dẫm lên chân tôi, lại còn muốn đánh tôi, má nó, cậu cũng quá đáng thật."

Gương mặt vô tội của cậu làm Ôn Noãn có hơi áy náy.

"Tôi… tôi quá đáng chỗ nào, lúc cậu hất đầu thuốc vào mặt tôi, lẽ nào tôi không thấy oan chắc?"

Giang Trác nhìn cô thật kỹ: "Ồ, ra là cậu."

Ôn Noãn: "…"

Giờ mới nhận ra.

Giang Trác lấy một điếu thuốc từ trong túi ra, vô cùng thoải mái đưa cho Ôn Noãn: "Việc nào ra việc đó, cho cậu hất lại tôi đấy."

Ôn Noãn nhìn điếu thuốc cậu đưa, tinh tường cảm nhận được ánh mắt sắc bén của giáo viên thể dục bắn tới.

Mẹ nó, khùng hả.

Chắc chắn là Giang Trác đang gài cô.

Ôn Noãn vội vàng lùi về sau một bước, vạch rõ giới hạn với cậu: "Chuyện này thì không cần!"

Khóe miệng Giang Trác cong lên, trên má hiện lên một lúm đồng tiền.

Khi cậu cười nhìn rất đẹp trai.

"Tự cậu nói không cần đấy." Nói xong, cậu xoay người rời đi.

Ánh nắng chói chang trên đỉnh đầu làm cổ họng Ôn Noãn sắp bốc khói tới nơi.

Lúc trước giải quyết vấn nạn yêu ún và bắt nạt của ông anh đều rất trôi chảy suôn sẻ, thế mà gặp tên này thì cô chỉ biết bó tay.

Ôn Noãn quyết định dùng nắm đấm làm đạo lý, cô hung hăng đuổi theo, đặt tay lên vai Giang Trác: "Đợi một chút."

Nhưng đúng vào lúc này, nam sinh bên cạnh đột nhiên bắt lấy tay cô, hất ra.

"Đừng chạm vào cậu ấy."

Nam sinh có một mái tóc đen ngắn, nước da màu lúa mì, ngũ quan nghiêm nghị, nhìn mặt là biết kiểu kiệm lời.

Cậu ta lạnh lùng nhìn Ôn Noãn, tựa như… không cho cô đến gần Giang Trác.

Dựa vào việc lúc nãy khi người này chụp lấy tay cô, Ôn Noãn có thể cảm nhận được cậu ta có võ công, đây là điều con trai bình thường sẽ không làm được.

"Cậu là ai?"

"Tôi là bố cậu ấy." Chàng trai nói một cách tự nhiên.

Khoé miệng Ôn Noãn giật giật: "Vậy cậu gọi cậu ta một tiếng con trai xem cậu ta có đáp lại không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!