Trong khoảng thời gian đó, người sáng suốt đều có thể nhìn ra được Giang Trác chắc chắn là bị ma ám cho nên mới thường thường cưng chiều nhìn "Ôn Hàn" như vậy.
Lúc chơi bóng rổ chung với nhau cố ý chuyền bóng cho "Ôn Hàn" coi như cũng được đi, nhưng mà có một lần hai người làm đối thủ, vậy mà những người khác chỉ có thể mở to mắt nhìn Giang Trác nhường bóng cho Ôn Hàn. "Gian tình" của hai người này đúng thật là...
Tuy nhiên đảng cp không dễ tồn tại, giáo viên chủ nhiệm Trương Chí Minh lúc nào âm thầm quan sát như một con mèo cho nên mọi người đều thành thành thật thật làm bộ như không biết gì.
-
--ĐỌC FULL TẠI ---
Mặc dù sau đó lão Trương cũng mấy lần bí mật thăm dò điều tra nhưng mà các bạn học đều nhất trí nói đó chỉ là tình anh em xã hội chủ nghĩa mà thôi, ngược lại còn có người nói mấy câu với lão Trương -
"Thầy Trương thầy có chỗ nào không khỏe sao?"
"CP là gì vậy ạ? Em không biết, nó có ăn được không?"
"Thầy Trương là do bài tập của chúng em ít quá nên không đủ để thầy chấm bài sao?"
Trương Chí Minh:...
Chuyện đổi chỗ ngồi trị được ngọn nhưng không trị được gốc cho nên Trương Chí Minh cũng không nhắc lại nữa. Muốn tách được hai đứa này ra thì ông phải làm lâu dài.
Sáng sớm hôm đó, Ôn Thừa Nghiệp sắp xếp "tai mắt" trong lớp để chặn mấy nữ sinh lớp khác muốn tặng quà và thư tình cho Ôn Hàn lại.
-
--ĐỌC FULL TẠI ---
Buổi trưa, Ôn Thừa Nghiệp đợi trong văn phòng làm việc hơn bốn mươi phút, cuối cùng cũng đợi được Trương Chí Minh đến, kích động cáo trạng với ông ——
"Thầy Trương, nhất định là Ôn Hàn có vấn đề. Trong trường lại quan hệ mập mờ không rõ ràng với các bạn học nữ làm xấu hình ảnh của lớp. Người như vậy căn bản không xứng đáng ở lại lớp 1!"
Trương Chí Minh cầm thư tình trên tay Ôn Thừa Nghiệp mở ra đọc rồi hỏi: "Bạn học nữ viết?"
"Vâng ạ! Thầy Trương, Ôn Hàn có quan hệ mờ ám với rất nhiều bạn học nữ, lần trước em tận mắt nhìn thấy cậu ta với một bạn nữ đi ra ngoài uống trà sữa. Ngoài ra còn có chuyện quá đáng hơn nữa..."
Ôn Thừa Nghiệp tiến lại gần giáo viên chủ nhiệm nói nhỏ: "Có lần, cậu ta còn bảo bạn học Triệu Nịnh Manh uống trà sữa chung một cái ống hút với cậu ta nữa. Thầy Trương, thầy nhất định phải quản chuyện này ạ!"
Trương Chí Minh lại không kinh ngạc chút nào, thảnh thơi nhấp một ngụm trà rồi mở bức thư đọc lần nữa, càng đọc ông càng thấy vui mừng.
"Ôn Hàn trắng trợn làm bại hoại thanh danh trường học chúng ta như vậy, sau này các bạn khác học theo cậu ta thì làm sao có thể thi đậu vào đại học được chứ?"
"Học theo?" Trương Chí Minh bình tĩnh nói: "Vậy tại sao tôi lại không thấy nữ sinh theo đuổi em thế?"
Ôn Thừa Nghiệp cứng họng, ngượng ngùng nói: "Sao thầy lại thiên vị cậu ta?"
Trương Chí Minh hừ lạnh: "Học sinh Ôn Thừa Nghiệp, kỳ thi tháng trước em được bao nhiêu điểm?"
Nghe ông hỏi thành tích của mình Ôn Thừa Nghiệp bỗng nhiên có chút chột dạ: "Lần trước... hơn năm mươi một chút."
Trương Chí Minh lập tức trở mặt, đập bàn một cái "bốp": "Chỉ bao nhiêu đó điểm mà em cũng dám suốt ngày rảnh rỗi đi quản chuyện của Ôn Hàn! Tự mình lo cho mình trước đi! Đi ra ngoài!"
Ôn Noãn nhận được tin nhắn thông báo thời gian và địa điểm thi đấu từ hiệp hội võ thuật.
Là vào ba ngày lễ Thanh Minh, thuận tiện cho cả học sinh và người đi làm, địa điểm ở khu thắng cảnh 4A cấp quốc gia Tiêu Dao Cốc cách Bắc Thành hơn hai tiếng lái xe.
Ngoài ra cuối tin nhắn còn không quên thêm một lời nhắn -
"Trong thời gian thi đấu, các tuyển thủ tự lo việc ăn ở của mình. Khách sạn trong khu danh thắng có hạn cho nên xin vui lòng đặt khách sạn trước. Để biết thêm thông tin chi tiết, vui lòng đăng ký tại OM [1]."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!