Sau khi dạo hội chợ xong, hai người đi về nhà. Trên đường về cả hai không nói câu nào, bầu không khí xung quanh hai người rất kỳ quái.
Ôn Noãn là người phá vỡ sự im lặng trước, cô nói với Giang Trác: "Anh Giang Trác, cậu đã tính đến chuyện tương lai chưa?"
"Chuyện tương lai gì?"
-
--ĐỌC FULL TẠI ---
"Thì tương lai cậu muốn làm gì?"
Giang Trác lấy chân đá viên sỏi trên đường.
Cậu đã quen cúi đầu nhìn mặt đất khi đi đường rồi, ít khi nào ngước lên nhìn các vì sao.
Tương lai còn quá xa, cậu cũng không biết mình có thể làm được gì. Nếu như năm đó cậu không được chú Diệp Lan đón về thì có lẽ cả đời của cậu sẽ phải uổng phí.
Trước đây cậu còn nói mấy lời tốt đẹp như cậu sẽ là một người nổi bật giữa những người khác nhưng thật ra căn bản chính cậu cũng không tìm được lối đi cho mình. Nếu nói đến ước mơ thật sự của cậu thì có lẽ là...
"Có lẽ là một cảnh sát." Cậu thản nhiên nói: "Nếu như tôi có thể thi đậu."
"Dĩ nhiên là có thể đậu rồi! Xạ kích của cậu chuẩn như thế, nếu đánh người xấu là hợp nhất!"
-
--ĐỌC FULL TẠI ---
"Bình thường cảnh sát cũng không được tùy tiện nổ súng." Giang Trác vỗ gáy của cô.
Vốn dĩ Ôn Noãn có thể tránh nhưng mà cô cứ đứng im không thèm trốn. Tuy rằng động tác của cậu có chút thô bạo nhưng chẳng khác gì đang sờ đầu cô, hừ!
"Nhưng tại sao cậu lại muốn trở thành cảnh sát?" Cô hỏi.
Giang Trác nghĩ đến người phụ nữ hận cậu đến tận xương tủy kia, không nói gì nữa.
Ôn Noãn thấy cậu không trả lời cũng không hỏi thêm. Cô tìm trong cổ áo một chút rồi lấy ra một cái ngọc bội bằng cẩm thạch màu trắng, cởi ra đưa cho Giang Trác: "Đây, tặng cậu."
Giang Trác cầm lấy miếng ngọc bội. Hình dáng nó giống như đang được một con rồng ôm lấy, tay nghề tinh xảo, màu sắc nhẹ nhàng.
Ôn Noãn giải thích: "Có một năm tôi xuống núi chung với sư phụ, ông ấy đã mua nó ở một gánh hàng rong, cũng không đáng bao tiền. Dù sao thì cậu cũng đã tặng tôi con búp bê Na Tra này, nên xem như chúng ta huề nhau.
Giang Trác không có nghiên cứu nhiều về ngọc bội nên không nhìn ra được đây có phải là ngọc thật hay không. Mong là nó không nên quá đắt, nhưng mà sợi dây đỏ buộc ngọc bội có nút thắt tinh xảo khiến cậu cảm thấy thích thú.
"Cảm ơn."
"Cậu mau đeo vào đi." Ôn Noãn mong đợi thúc giục: "Đeo vào đi mà."
Giang Trác đeo sợi dây đỏ vào cổ.
Ôn Noãn thưởng thức nhìn khối ngọc bội trên cần cổ thon dài của cậu càng làm lộ ra làn da trắng nõn nà.
Người đàn ông cô thích đúng là đẹp trai quá mà!
Đương nhiên Giang Trác không thể đeo một khối ngọc bội lớn như vậy ở bên ngoài được cho nên cậu liền nhét nó vào trong cổ áo để lúc nào cũng đeo bên người.
Miếng ngọc bội vẫn còn nhiễm nhiệt độ cơ thể của cô, quả thật là noãn ngọc, trên đó vẫn còn mang theo một mùi thơm.
"Cậu có chắc cái này là sư phụ cậu mua ở gánh hàng rong không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!