Chương 37: Nguyên Tiêu

Hôm nay Ôn Noãn ăn mặc rất xinh đẹp.

Thời tiết bây giờ vẫn se lạnh nhưng cô lại chỉ mặc một chiếc áo len mỏng rộng rãi, bên dưới là váy và đôi bốt thấp đến mắt cá, giống như những cô gái nhỏ thích chưng diện xuống phố đi dạo.

Giang Trác thật sự không hiểu nổi suy nghĩ trong đầu của mấy cô gái này. Bọn họ quanh năm suốt tháng đều thích mặc váy, mùa hè váy mỏng, mùa đông váy dày, chỉ một mảnh vải như vậy thì có gì đẹp mà nhìn chứ.

-

--ĐỌC FULL TẠI ---

Nhưng khi cậu nhìn thấy Ôn Noãn đứng dưới ánh đèn lồng lập lòe thì cậu mới chợt biết được con gái mặc váy xinh đẹp như thế nào.

Đôi chân thon dài thẳng tắp, vòng eo thon thả, sau lưng là nền đèn lồng đỏ rực phản chiếu khuôn mặt hồng hào, tràn đầy sức sống của cô, con ngươi đen nhánh trong veo, đôi môi hồng hào.

Nhìn thấy cậu, cô đột nhiên mỉm cười, hai bên má lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ, trong mắt đều là dịu dàng như trăng rằm —

"Anh Giang Trác."

Ôn Noãn chạy tới kéo tay áo Giang Trác: "Tôi thấy bên bờ sông có rất nhiều món ngon, tôi dẫn cậu đi ăn nha."

Giang Trác để mặc cho cô lôi kéo mình chậm rãi đi theo sau lưng cô. Hai người đi đến một quầy hàng gần chợ đêm, rồi tìm một chỗ ngồi xuống.

Giang Trác nhìn cô đang bận rộn mua rất nhiều đồ ăn vặt từ các gian hàng khác nhau: takoyaki, xiên nướng, phi lê gà chiên xù, bắp nướng...

-

--ĐỌC FULL TẠI ---

"Cậu nói mời tôi ăn cơm là ăn mấy thứ này sao?"

"Cậu không thích ăn sao?" Đôi mắt hạnh đen như mực của cô nhìn chằm chằm cậu, trong ánh mắt trong veo lại có chút tủi thân: "Nếu cậu không thích thì chúng ta đổi món khác đi."

Giang Trác nhìn đống đồ ăn vặt trên bàn, tất nhiên đây đều là mấy món bình thường "Ôn Hàn" rất thích ăn ở nhà ăn của trường.

Cậu từ trong cổ họng kéo ra hai chữ: "Rất thích."

Ôn Noãn thở phào nhẹ nhõm, cười nói: "Cậu thích là tốt rồi. Đừng khách sáo, cậu muốn ăn gì nữa thì cứ nói cho tôi biết tôi sẽ mua cho cậu."

Giang Trác nhìn hồi lâu, cảm thấy chỉ có bắp nướng là ăn được nên liền cầm một cây bắp ăn từng chút một.

Ôn Noãn bưng một tô mì chua cay nóng hổi lên ​​yên lặng ăn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn cậu, trong mắt sáng rực.

"Lần sau khi nào mới có thể gặp lại cậu?" Giang Trác hỏi cô.

Ôn Noãn bật cười, hỏi ngược lại: "Anh Giang Trác rất muốn gặp lại tôi sao?"

Ba chữ "Anh Giang Trác" nghe như cô đang làm nũng với cậu. Giang Trác thật sự không thể chịu nổi bộ dạng cô gọi mình như thế này. Mỗi lần nghe cô gọi thì trong lòng cậu giống như cây cung đang bị kéo căng dây vậy.

Cậu cúi đầu ăn bắp, mặt không chút cảm xúc, nhưng khóe môi lại nhếch lên cũng không biết đang suy nghĩ gì.

"Ngày mai anh trai tôi sẽ về." Đôi mắt giảo hoạt như mắt hồ ly của Ôn Noãn nhìn cậu chằm chằm: "Cậu... chắc là rất vui vẻ đúng không?"

Giang Trác đặt cây bắp xuống, nhướng mày hỏi cô: "Cậu đang thử thăm dò cái gì vậy?"

"Làm gì có chứ!" Ôn Noãn cúi đầu tiếp tục, không nhìn cậu nữa.

Đúng lúc này, một thiếu niên mặt sẹo đi tới, bưng ra một miếng thịt nướng nóng hổi cho vị khách ở bàn bên cạnh.

Nhìn thấy Ôn Noãn và Giang Trác, trên mặt cậu ta lộ ra một chút kinh ngạc: "Ôn Hàn, Giang Trác, hai người lại chơi trò tình thú gì vậy hả?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!