Chương 36: Động lòng

Trong cửa hàng tiện lợi, Ôn Noãn húp sạch sẽ nước trong tô mì gói, có vẻ như là bị đói không ít.

Lục Tử Yến vừa mới ăn cơm tối xong nhìn thấy Ôn Noãn như vậy cũng cảm thấy đói liền mua một hộp mì Oden nóng hổi.

Văn Trạm dựa vào bàn. Làn da của anh ấy trông rất mịn màng dưới ánh đèn rực rỡ, được chăm sóc còn tốt hơn cả làn da của Ôn Hàn. Vẻ mặt thanh tú, bất cần đời cực kỳ thích hợp với thân phận con nhà giàu.

-

--ĐỌC FULL TẠI ---

"Bà cô của tôi ơi, bà đừng có mà tự làm khổ nữa biết không?" Anh ấy hất hàm lạnh lùng nói: "Luyện công không phải là chuyện nhất thời, nếu cứ tiếp tục như vậy thì còn chưa lên được võ đài em đã tự hại mình trước rồi."

Bình thường anh ấy không nhiều lời như vậy nhưng mà lần này thực sự không thể chịu nổi một hành vi nóng lòng muốn thắng của Ôn Noãn, vì vậy mới phải lấy tư cách là đại sư huynh dạy dỗ cô một chút.

Ôn Noãn vẫn yên lặng cúi đầu ăn mì.

Lục Tử Yến cũng đặt cục thịt viên xuống nói: "Tụi anh biết là em muốn cứu anh trai của mình, nhưng em cũng biết rất rõ một điều là môn phái chúng ta không phải kiểu thích tranh đấu tàn nhẫn mà là tu thân dưỡng tính. Em hiểu thế nào là tu thân dưỡng tính đúng không?"

Ôn Noãn ngẩng đầu lên nhìn anh một cái, rồi bĩu môi nói: "Nhị sư huynh à, anh chính là người không đánh nhau ở trường thì cũng đánh nhau trên đường. Anh nên tự mình hiểu rõ tu thân dưỡng tính là cái gì trước đã rồi hãy dạy dỗ em sau."

"Này, cái con bé kia! Em dám cãi lại nhị sư huynh em kính trọng nhất như vậy hả?"

Văn Trạm chậm rãi nói: "Trên đoạn đường này của chúng ta, cái vấn đề cần nói nhất chính là tâm tính. Nếu như trong lòng em chứa chấp niệm muốn giành chiến thắng, không thể giữ tâm thanh tịnh thì em nghĩ em sẽ thắng được ai? Ngay cả anh em cũng không thắng được!"

-

--ĐỌC FULL TẠI ---

"Hay!" Lục Tử Yến vội vàng đệm thêm: "Em có tin là ngay cả anh em cũng không thắng được không?"

Ôn Noãn lẩm bẩm nói: "Nhưng em thắng Diệp Thanh."

"Em thắng Diệp Thanh thì sao, trên đời này có rất nhiều cao thủ vẫn chưa xuất hiện, em có thể đảm bảo là em mạnh hơn tất cả bọn họ không?"

Ôn Noãn yên lặng ăn mì.

"Em phải chuẩn bị sẵn tâm lý trong trường hợp không lấy được thuốc." Văn Trạm lý trí nói: "Chỉ khi em có tâm lý cân đối thì em mới có khả năng chiến thắng."

Khi Ôn Noãn xuống núi, sư phụ đã dặn dò cô, tập võ không được tàn nhẫn, háo thắng. Ôn Noãn miệng thì dạ vâng nhưng cũng chỉ làm được ba phần.

Nhưng mà chuyện của Ôn Hàn cô thật sự không thể nhún nhường được.

Phần lớn thời gian cô đều ở sư môn rất ít khi về nhà. Thật ra là không phải cô không muốn về, chẳng qua là cô không muốn thấy cha mẹ cãi nhau, không muốn thấy bầu không khí trầm lặng bao trùm căn nhà.

Sau này cha mẹ cô ly hôn, trong nhà lại càng quạnh quẽ hơn. 

Cô không biết những năm nay Ôn Hàn đã sống như thế nào, nên vẫn luôn cho rằng anh ấy là một tên nhiều tiền ngốc nghếch, phá phách đến mức không ai quản được. Mấy ngày nghỉ lễ về nhà cô cũng không quan tâm đến anh ấy nhiều.

Thế nhưng lúc này phải tráo đổi thân phận, khi cô buộc phải trở thành "Ôn Hàn", trải qua thanh xuân và cuộc đời của anh ấy, cô mới biết rằng anh trai mình lại có nhiều chấp niệm và không cam lòng như vậy.

Anh ấy cũng đã rất nỗ lực để được cha công nhận, để có được một gia đình vui vẻ hoàn chỉnh.

Anh ấy vẫn luôn hy vọng về một điều đã sớm đã xa vời không thể quay lại được nữa.

Kỳ thực Ôn Noãn không hề có cảm giác ỷ lại, cũng đã sớm không còn ôm hy vọng về một gia đình thiếu tình yêu thương của cha và mẹ lại đang bôn ba bên ngoài.

Thế nhưng từ trước đến giờ cô chưa từng cảm giác được Ôn Hàn ỷ lại cô như vậy.

Cái cảm giác được người khác ỷ vào buộc cô phải trở nên mạnh mẽ hơn. Bởi vì chỉ khi trở nên mạnh mẽ hơn, mới có thể bảo vệ những người mình yêu thương khỏi mọi tổn thương trong thế giới tăm tối này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!