Chương 34: Trên mặt đất

Lục Tử Yến bận rộn trong nhà bếp cả đêm, bưng ra ba bát mì gói bốc khói còn bỏ thêm hai quả trứng gà.

Văn Trạm gác đôi chân dài lên bàn để điện thoại di động xuống, liếc nhìn bát mì gói thơm phức, nói: "Cậu bận rộn cả đêm mới làm cái này?" 

"Văn thiếu gia có thích ăn hay không?" Lục Tử Yến cầm đũa lên ăn một ngụm lớn: "Ông đây chỉ có thể làm cái này thôi."

-

--ĐỌC FULL TẠI ---

Văn Trạm mở phần mềm đặt đồ ăn ra đặt món salad bổ dưỡng.

"Anh nói xem cả một tòa nhà lớn như vậy mà đến một dì nấu cơm cũng không có là thế nào." Lục Tử Yến nhìn quanh nhà cũ của nhà họ Ôn: "Đây là một ngôi nhà đã mấy chục năm rồi, gia nghiệp lớn như tập đoàn Ôn thị cũng không đến mức nghèo túng như vậy đi."

Văn Trạm thản nhiên nói: "Ông cụ Ôn sức khỏe không tốt. Cha em ấy lại là con trai duy nhất trong nhà cho nên nếu cha em ấy không muốn nhìn thấy hai anh em em ấy thì đừng nói là cho tòa nhà vắng vẻ này mà đuổi ra khỏi nhà cũng có khả năng."

Lục Tử Yến cắn đứt sợi mì trong miệng: "Tiểu sư muội cũng quá thê thảm rồi."

Ánh mắt Văn Trạm khẽ nhếch lên, nhìn Ôn Noãn đang chém cọc gỗ trong sân lẩm bẩm: "Thứ khiến người ta tuyệt vọng nhất không phải là trắng tay mà là không rõ sống chết. So với sự an nguy của anh trai em ấy thì những thứ này chẳng là gì cả."

Lục Tử Yến bưng bát mì đi tới hành lang sân sau gọi: "Tiểu sư muội, anh nấu mì ăn liền, em ăn chút đi rồi luyện tiếp."

Ôn Noãn lau mồ hôi, bước tới bưng bát mì lên, ăn vài đũa.

-

--ĐỌC FULL TẠI ---

"Này, đây là… anh nấu cho em."

Ôn Noãn không ăn nhiều, trả lại cái chén cho Lục Tử Yến rồi chạy trở lại sân, tiếp tục nghiền ngẫm chiêu thức của mình.

"Em ăn ít như vậy sao?"

"Luyện công mà ăn nhiều quá sẽ nôn."

"Luyện công không phải chuyện một sớm một chiều, em hiện tại không thể gấp gáp được."

Ôn Noãn cũng biết luyện công không thể vội vàng, nhưng trận đấu sắp đến rồi, nếu cô không đánh bại được Diệp Thanh thì anh trai cô còn không biết sẽ phải nằm trong phòng ICU thêm bao lâu nữa.

Cô nhất định phải lấy được bí thuốc.

Văn Trạm đút tay vào túi thong thả đi tới, híp mắt nhìn cô: "Xem ra, chuyến đi của sư muội hôm nay có thu hoạch rồi." 

Lục Tử Yến nhìn Ôn Noãn vừa chặt vừa suy tư liền biết cô đang suy nghĩ cách phá giải chiêu thức.

Thiên phú của Ôn Noãn người bình thường không thể so sánh được, không chỉ tiếp thu nhanh mà còn có thể học một suy ra ba, tự mình nghiền ngẫm ra những chiêu thức mới.

Lục Tử Yến đặt bát mì xuống, đi tới trước mặt Ôn Noãn —

"Tiểu sư muội, nhị sư huynh luyện với em một chút."

"Vâng!"

Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn, nắng sớm mờ nhạt, Diệp Thanh mơ mơ màng màng súc miệng trước bồn rửa mặt, vừa quay lại thì thấy Ôn Noãn đang ngồi trên bức tường ngoài sân như một bóng ma. Hai mắt thâm quầng như con cú mèo nhìn chằm chằm vào trong sân.

Diệp Thanh sợ tới mức bàn chải đánh răng trên tay đều rơi xuống bồn rửa mặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!