Giang Trác biết Ôn Noãn không tập trung nhưng cậu vẫn rất kiên nhẫn giải thích bài toán cho cô.
Sự chú ý của Ôn Noãn đã hoàn toàn bị đôi tay mảnh khảnh xinh đẹp của Giang Trác thu hút, cậu vẽ hình parabol trên giấy nháp, đường nét trên mu bàn tay vô cùng mịn màng, làn da trắng nõn nổi đầy gân xanh.
Ôn Noãn là một siêu cấp thủ khống [1] cho nên khi nhìn thấy một bàn tay đẹp không thể nhịn được mà muốn sờ sờ một chút.
-
--ĐỌC FULL TẠI ---
[1] thủ khống: là kiểu người thích tay đẹp hoặc có thể là nghiện tay đẹp:>>
Giang Trác nghiêng tầm mắt, để ý tới cô gái này nhìn thẳng vào tay mình, cực kỳ giống với thằng nhóc "Ôn Hàn" kia trong giờ học không nghe giảng, nằm gục trên bàn xem cậu viết bài.
Cho dù diện mạo của sinh đôi tương tự nhau nhưng vẻ mặt trong lúc lơ đãng của mỗi người mỗi khác.
Chỉ có cô ấy và Ôn Hàn… mỗi một cử chỉ, vẻ mặt đều giống nhau như đúc.
Giang Trác cau mày, đặt bút xuống hỏi: "Cậu muốn bí thuốc [2] để làm gì?"
[2] bí thuốc: phương thuốc bí mật
Ôn Noãn cầm bút lên vẽ loạn mấy cái vòng tròn lên giấy, không trả lời mà hỏi ngược lại: "Diệp Thanh muốn thứ này để làm gì?"
-
--ĐỌC FULL TẠI ---
Giang Trác bình tĩnh nói: "Bán lấy tiền."
Ôn Noãn giật giật khóe miệng, người anh em này của cô cũng thực tế thật.
"Tôi cũng bán lấy tiền." Ôn Noãn nhún vai nói: "Cao thủ dân gian khắp thiên hạ đều tụ tập lại đó, tôi không thể tham gia thi đấu góp vui được hay sao?"
Đôi mắt đen láy của Giang Trác nhìn cô chằm chằm: "Gia đình cậu cũng không thiếu tiền. Cậu đang gạt tôi đấy hửm?"
Giá trị của bí thuốc rất cao, số tiền này đối với người khác quả thật là một số tiền rất lớn, nhưng bất động sản của tập đoàn nhà họ Ôn trải rộng khắp cả nước. Chỉ bằng ngần ấy tiền thì không thể khiến cho tiểu thư tập đoàn Ôn thị phải lưu ý như vậy.
Ôn Noãn khẽ cắn môi dưới, không trả lời.
Nếu có biện pháp nào tốt hơn, thậm chí là dùng tiền để mua bí thuốc thì cô cũng không phải ra hạ sách như vậy.
Nhưng mà đám người của tập đoàn Côn Lôn lại rất kiêu ngạo, một năm chỉ tổ chức đấu giá bán cho người ngoài một lần. Phần thuốc của năm nay đã bị lão tổng phía sau của Không Động mua mất.
Vì vậy, cô nhất định phải lấy được bí thuốc trong trận đấu!
Nhìn vẻ mặt Ôn Noãn, Giang Trác đột nhiên hỏi: "Cậu muốn dùng nó để cứu người sao?"
Ôn Noãn giật mình.
Giang Trác rất thông minh, trong phút chốc đã có thể nhìn thấu cô, nếu cứ tiếp tục như vậy chỉ sợ sẽ bị cậu ta biết hết.
Cô còn đang suy nghĩ lý do để từ chối thì "rầm" một tiếng, Diệp Thanh tức giận đi ra khỏi phòng, đi tới chỗ cọc, tiếp tục đóng cọc.
Thời gian có hạn, trận đấu lại sắp diễn ra, cậu ta không thể chậm trễ một phút giây nào. Vì thế sau một hồi ôm mặt trốn trong chăn la hét thì quyết định đi ra sân viện tập luyện.
Ôn Noãn ngồi xích vào gần Giang Trác một chút, vừa làm câu hỏi vừa xem Diệp Thanh luyện tập.
Cô vừa đến gần, Giang Trác đã ngửi thấy mùi hương ngọt ngào trên người cô, giống như mùi hoa quế thoang thoảng quyện với kẹo bơ cứng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!