Chương 32: Cậu đẹp trai như vậy

Trong sân sau nhà Ôn Noãn có thêm hai cây cọc, đây là do nhị sư huynh Lục Tử Yến của cô mang từ Nam Sơn Môn ngàn dặm xa xôi đến đặt bên cạnh chuồng chó.

Sáng sớm, Lục Tử Yến ở trong sân luyện quyền cước, sau đó đạp một cú vào nóc chuồng chó Golden Retriever.

Chú chó Golden tức giận bắt đầu sủa ầm lên.

Lục Tử Yến cười khiêu khích: "Mày có thể sủa lớn thêm chút nữa!"

"Gâu gâu gâu!"

"Trưa hôm nay ông sẽ làm món giả cầy để bồi bổ thân thể."

"Gâu gâu gâu!"

Ôn Noãn đi tới đánh ra hai ba chiêu phá vỡ quyền cước của Lục Tử Yến rồi ghì chặt, ép anh ta lên nóc chuồng chó: "Đến một con chó anh cũng có thể cãi nhau với nó, nhị sư huynh à anh cũng thật là đáng yêu đấy!"

Lục Tử Yến không phải đối thủ của Ôn Noãn, cùi chỏ bị cô bẻ ngược ra sau đau đớn: "A, đau! Đau quá!"

-

--ĐỌC FULL TẠI ---

"Mau xin lỗi Kim Bảo nhà chúng ta mau lên!"

"Ngài Kim Bảo, tôi xin lỗi vì đã phá nhà của ông. Tôi sẽ xây lại một căn hộ có ba phòng ngủ sang trọng cho ông có được không?" 

Chú chó lấy hai chân sau gãi đầu, nằm trên bãi cỏ nheo mắt lười biếng phơi nắng, không thèm để ý đến anh ta.

Ôn Noãn lúc này mới buông Lục Tử Yến ra: "Anh không thể cắm hai cái cọc ở chỗ nào trống trải hả? Tại sao lại cứ cắm vào địa bàn của Kim Bảo nhà chúng ta chứ?"

Lục Tử Yến bất mãn nói: "Được thôi! Anh không màng ngàn dặm xa xôi mang hai cái cọc nặng mấy chục cân để cho em luyện công, vậy mà cái phần tình nghĩa đồng môn này đối với em hoàn toàn không thể bằng một con chó."

"Kim Bảo là chó cưng của anh trai em nên em phải chăm sóc nó thật tốt."

"Trước đây cũng không thấy em thương yêu anh trai em như vậy đấy, không phải em luôn miệng mắng anh ta là đồ ngu xuẩn hay sao?"

"Ngu xuẩn thì cũng là anh ruột của em. Em đánh, em mắng thì không sao nhưng người khác thì không được."

Ôn Noãn nói xong liền cởi áo khoác ngoài, bên trong mặc một chiếc áo nỉ rộng rãi, trẻ trung xinh đẹp.

Cô bước đến cọc gỗ bắt đầu luyện công.

Ôn Noãn được coi là người có tài năng nhất trong các sư huynh đệ đồng môn. Nhưng mà tính cô ham chơi, không thể tĩnh tâm cũng không chăm chỉ chịu khó cho nên công phu không được tính là nổi bật trong các sư huynh đệ đồng trang lứa.

Theo lời sư phụ cô mà nói, nếu như Ôn Noãn chịu chuyên tâm nghỉ ngơi và tu luyện võ nghệ thì với tài năng và năng lực của mình thì cô đã sớm xuất sư.

Tuy nhiên, xuất sư cũng không thể khiến cho Ôn Noãn chăm chỉ thêm chút nào mà ngược lại cá muối [2] thêm. Tại sao cô lại phải xuất sư? Xuất sư không phải là không còn được tự do tự tại ở Nam Sơn nữa hay sao?!

[2] Cá muối là một thuật ngữ trên internet, là một ẩn dụ cho những người không làm việc, không muốn di chuyển và không có ước mơ.

Không, không, không! Cô tuyệt đối sẽ không xuất sư, được làm cá muối hạnh phúc biết bao!

Nhưng mà lần này chuyện Ôn Hàn bị thương đã kích thích cô. Nếu không luyện công thật tốt thì ngay cả người mình thương yêu nhất cô cũng không bảo vệ được. Nếu vậy thì cô tập võ nhiều năm như vậy có ích gì chứ?!

Văn Trạm cầm một trái bắp luộc đi tới hành lang, sau đó bẻ trái bắp ra vừa ăn vừa xem Ôn Noãn luyện quyền cước.

Nhẹ nhàng và khỏe khoắn, bốn hai đòn nặng ngàn cân, từng chiêu từng thức đều là do sư phụ truyền lại. Nghe nói sư phụ rất yêu thương tiểu sư muội nên truyền dạy cho cô tất cả bản lĩnh của mình.

Nhưng mà... còn thiếu một chút nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!